CON ĐƯỜNG PHỤNG SỰ

Những lời giáo huấn nầy rất chơn thật, nên tôi hân hạnh đem chia sớt cùng các bạn đồng chí hướng với tôi, muốn học tập để phụng sự.


Nếu bạn muốn giúp người đắc lực mà không hại đến bản thân bạn, bạn hãy để ý đến ba nguyên tắc sau đây hướng dẫn bạn trong công việc phụng sự.
1.     Cái vui lớn nhứt của bạn phải là được tiến trên đường phụng sự.
2.     Bạn phải nhận thấy có một mãnh lực to lớn hơn mãnh lực của chính bạn, mãnh lực nầy thâm nhập trong người bạn đầy uy lực để phụng sự.
3.     Bạn hãy nhìn thấy mọi người đều đồng một Bản tánh thiêng liêng như bạn.
  ***
Bạn nên nhớ rằng tất cả những điều bạn đã nói hoặc nghĩ về người khác, có thể đã được nói hoặc nghĩ về bạn.
 ***
Khi bị sỉ nhục, bất cứ bằng cách nào, ta nên nhớ rằng, kẻ sỉ nhục người, thường đau khổ nhiều hơn người bị sỉ nhục.
 ***
Đừng để cho mãnh lực thương yêu của bạn đối với người khác làm mất thăng bằng của bạn hoặc của người đó. Khả năng phụng sự của bạn phải tăng chớ không được giảm.
  ***
Khi cho ai vật gì, bạn đừng bắt buộc kẻ ấy phải giữ để làm của riêng tư. Hãy vui mừng nếu thấy vật ấy được đem tặng người khác và làm cho họ sung sướng.
  ***
Khi bạn hành động để giúp đỡ một người nào, bạn hãy cố gắng tự đồng hóa với lý tưởng đó, nhờ nó bạn sẽ có sức mạnh để giúp đỡ. Như thế, bạn sẽ đạt được lý tưởng của bạn và đồng thời bạn sẽ giúp đỡ chắc chắn hơn.
 ***
Đừng tìm biết kết quả về công việc phụng sự của bạn và đừng buồn phiền nếu người được bạn giúp đỡ không thốt một lời cám ơn. Bạn phụng sự linh hồn chớ không phải xác thể, bạn sẽ luôn luôn nhận được sự biết ơn của linh hồn ngay cả khi làn cho môi bất động.
***
Đừng bao giờ cầu cạnh để được tình thương của người bạn yêu mến. Nếu tình yêu của bạn đối với họ chơn thành thì sớm muộn gì nó cũng thâm nhập tâm họ và gợi lên một sự hồi đáp. Nếu tình yêu đó chỉ thoảng qua thì tốt hơn nên tránh cho họ nỗi khổ đau, khi một ngày kia, họ biết mối tình tan vỡ.
 ***
Bạn nên nhớ : không ai có thể giúp đỡ thật sự nếu chưa bắt đầu đạt được tánh tự chủ.
 ***
Cách phụng sự hay nhứt là làm cho gánh nặng của người nhẹ bớt, chớ không phải bãi bỏ nó đi.
 ***
Bạn sẽ giúp đỡ người khác đắc lực hơn bằng cách đi sâu vào lý tưởng của họ. Chính nhờ cái phần tốt đẹp nhứt trong ta mà ta có thể phụng sự hay nhứt. Thế giới có bao nhiêu người để giúp đỡ thì có bấy nhiêu cách giúp đời.
 ***
Thời giờ thuận tiện để phụng sự lúc nào cũng có, dầu cho ta không luôn luôn gặp dịp làm việc thiện, ta vẫn có thể giữ một thái độ nhân từ.
 ***
Một người càng ít nghĩ đến mình bao nhiêu thì thật sự người ấy càng làm cho mình tiến bộ bấy nhiêu. Mỗi hành vi nhỏ nhặt để giúp ích sẽ đem lại cho người chủ động một quyền năng phụng sự lớn lao hơn.
***
Nếu một người nào đó từ khước cách thức bạn giúp đỡ y, bạn hãy thử tìm một hình thức phụng sự khác. Lòng ao ước của bạn là phụng sự y, chớ không phải buộc y phải chấp nhận cách giúp đỡ nào đó.
 ***
Đừng ngại mà không giúp đỡ người đang cần bạn, dầu bạn có quen biết y hay không. Sự nguy khốn làm cho y trở nên người huynh đệ của bạn; sự rụt rè của bạn là một hình thức tự cao có thể ngăn bạn nâng đỡ y trong đau khổ.
 ***
Đừng tự nhủ : ngày nay đã giúp ích nhiều rồi. Tốt hơn hãy tự hỏi : Sao ta không thể làm nhiều hơn nữa. Hãy nghĩ đến cái ít oi kỳ thật bạn đã làm để giảm bớt sự đau đớn khốn cùng hiện hữu trên thế giới.
 ***
Những đệ tử ưu tú của các Đấng Chơn Sư đều là những vị chỉ huy xuất sắc cho những người ít hiểu biết hơn họ, vì không ai có thể chỉ huy khôn khéo mà trước kia không tập vâng lời.
 ***
Cách thuyết phục hữu hiệu hơn hết để cho một người khác nghe theo một lời khuyên chính đáng, là cách tự mình đã làm theo lời khuyên đó.
 ***
Nếu bạn muốn người ta tin hảo ý của bạn, bạn hãy tin hảo ý của họ.
 ***
Không ai có thể cảm thấy mình bị lăng nhục trừ ra khi mình tự đặt dưới sự lăng nhục đó. Sự xúc phạm là kết quả của tính chất thấp hèn không thể cảm động đến tính chất thanh cao.
 ***
Khi bạn tưởng mình khá hơn người khác vì lẽ bạn tập phụng sự, còn họ thì hình như họ không cùng đi một đường với bạn, chính ngay lúc đó bạn đã ngưng phụng sự rồi.
 ***
Công việc phụng sự chơn thật cốt ở chỗ giúp người khác dự vào đời sống bên trong của chúng ta, chớ không phải trực tiếp hay gián tiếp tự đặt mình làm một gương mẫu cho người khác theo.
 ***
Tốt hơn ta nên khởi sự làm trước rồi sẽ nói sau, nhưng thường thường hành động và giữ im lặng là hay nhứt.
 ***
Tư cách của người phụng sự chỉ có thể xét đoán theo cách người ấy cư xử hằng ngày trong gia đình chớ không phải chiếu theo số sách người ấy đã viết, danh tiếng người ấy đã có, cũng chẳng phải do những bài diễn thuyết và những công việc của người ấy làm trước công chúng. Những công việc lớn lao được nhiều người biết không làm cho con người thành ra cao cả mà chính là do những công việc nhỏ nhặt hằng ngày làm trong sự quên mình, có lẽ không ai chú ý tới. 
 ***
Người nào sẵn lòng hi sinh giúp đỡ, phải sẵn sàng từ bỏ tất cả những thứ gì mình có để được đặc ân phụng sự.
 ***
Một người có thể đòi hỏi bạn giúp đỡ nhiều cách, nhưng bạn sẽ giúp đỡ y hữu hiệu hơn hết bằng cách giúp y những thứ gì y cần dùng hơn là những thứ gì y mong ước, mặc cho hình thức giúp đỡ của bạn có vẻ làm cho y không vừa lòng. Tuy nhiên, bạn hãy cố gắng làm cho công việc phụng sự của bạn được chấp nhận.
 ***
Mang đến cho một người sự giúp đỡ đúng ra thuộc về kẻ khác, điều đó không phải là sự giúp đỡ chơn thật. Nhiều người sẵn sàng giúp đời, họ dùng tất cả phương tiện trừ ra cái chính đáng. Họ bỏ qua những người họ phải giúp để phụng sự những người mà họ thích giúp.
 ***
Giá trị của một ngày tính theo giá trị của công việc đã được hoàn tất.
 ***
Trên đời nầy, không ai là người không cần dùng đến một vật gì và cũng không ai là người không có thể cho ra một vật gì.
 ***
Khi bạn cố giúp đỡ một người nào đó, bạn chớ nên sốt ruột bởi sự yếu kém của y. Chính vì y yếu kém, bạn mới có đặc ân phụng sự y, nếu không thì y đâu cần đến sự giúp đỡ.
 ***
Không có sự đau khổ nào mà không chứa đựng hứa hẹn của một niềm vui trong tương lai, cũng như không có sự yếu kém nào mà một ngày kia không trở thành một đặc tính cao quí.
 ***
Khi bạn giúp đỡ một người nào đó, bạn hãy rán nhớ lại rằng : sức lực y dùng để làm việc xấu, có thể nhờ bạn mà trở thành sức lực dùng để biểu lộ một đức tính tốt. Bạn không thể thay đổi chính sức mạnh ấy nhưng bạn phải cố gắng thay đổi hình thức và chiều hướng của nó.
 ***
Nhờ những phương tiện riêng của bạn, bạn giúp đỡ ngay một chút; sự đó còn có giá trị hơn là sự suy nghĩ suông rằng : bạn sẽ giúp đỡ nhiều hơn khi tài nguyên của bạn dồi dào.
 ***
Cách giúp đỡ hay nhứt mà bạn có thể dành cho người khác là cách biểu lộ ngay trong tính tình bạn những đức tính mà y thiếu sót.
 *** 
 Có một cách thử để biết giá trị việc giúp đỡ hằng ngày của bạn đối với tha nhơn; đó là cách quan sát ngày nầy qua ngày kia để xem bạn có thể tự cảm thấy mình yên tĩnh hơn, thỏa mãn hơn, sung sướng hơn và khoan thứ hơn xưa hay không ?
 ***
Thế gian đòi hỏi mỗi người phải cố gắng hết sức để phụng sự đắc lực chớ không phải muốn ta dùng trọn vẹn sự cố gắng lớn lao thuộc về phần người khác. Khi bạn làm tất cả điều bạn có thể làm, đó là bạn làm đầy đủ bổn phận của mình.
 ***
Nếu một người nào từ khước sự giúp đỡ của bạn hiện giờ thì đó không phải là lý do khiến bạn từ chối không giúp đỡ y về sau. Kẻ nào từ chối không nhận giúp đỡ, cuối cùng sẽ ở vào tình trạng cần sự giúp đỡ hơn ai hết.
 ***
Hãy thận trọng trong cách bạn từ chối một sự giúp đỡ tự do với lòng yêu mến, vì khi nhận được sự giúp đỡ, người ta cũng phụng sự, in như khi chính mình giúp đỡ kẻ khác vậy.
 ***
Khi bạn đã phụng sự với tất cả sự khôn ngoan và nhiệt thành, thì bạn đừng lo lắng về vấn đề kết quả, bởi sự trong sạch của sự giúp đỡ thu hút ân huệ cho bạn và ban rải ân huệ cho người bạn đã giúp đỡ.
 ***
Phần thưởng cao quí hơn hết của việc giúp đỡ là sự tăng trưởng quyền lực mến yêu của chúng ta, do đó chúng ta có thêm sức mạnh để phụng sự.
 ***
Một người không thật sung sướng thì không thể thật sự giúp đỡ.
 ***
Một sự giúp đỡ do tấm lòng mến yêu nhưng kém khôn ngoan, sẽ không làm hại người mà bạn đã tìm cách giúp đỡ. Sức mạnh của tình thương che chở người đó khỏi bị thiệt hại gây ra do sự bất cẩn.
 ***
Thật sự tha lỗi cho một người là ở chỗ rán sức mình với tấm lòng thương mến tránh cho người đó về sau khỏi phạm vào sự yếu đuối mà ta đã thứ tha.
 ***
Đôi khi, nhưng thực hiếm, bổn phận chúng ta phải xét đoán những người khác; luôn luôn bổn phận chúng ta là giúp đỡ họ.
 ***
Nếu bạn muốn thử thách tinh thần tiến bộ của bạn, bạn hãy thử xem có nắm lấy cơ hội phụng sự nhiều hơn lúc trước hay không ?
 ***
Khi bạn chỉ trích hình thức phụng sự của một người nào đó, có lẽ bạn quên rằng y giúp đỡ những kẻ mà hình thức phụng sự riêng của bạn không thể giúp họ được.
 ***
Đừng ngại gì khi bạn công bố nguồn gốc sự cảm hứng riêng tư đã thúc đẩy bạn phụng sự, bởi vì khi bày tỏ căn nguyên hạnh phúc của mình tức đem hiến cho đời một trong những lễ vật tốt đẹp nhứt.
 ***
Mỗi việc bạn giúp đỡ một người nào đó với tấm lòng yêu mến là một vị thần hộ mệnh do bạn tạo ra và đặt gần y để khuyến khích và phò hộ. Bạn càng đặt nhiều tình thương trong việc giúp đỡ thì bạn càng làm cho vị thần đó sống động và tồn tại lâu dài hơn để khuyến khích và phò hộ.
 ***
Bạn đừng tưởng chỉ có những người giúp ích mà ta trông thấy mới là người phụng sự. Có vài công tác phụng sự lớn lao nhứt mà không ai thấy được.
 ***
Nếu bạn để một công tác giúp đỡ qua ngày mai không chừng bạn sẽ mất một cơ hội phụng sự, vì nếu công tác đặc biệt đó không được hoàn tất hôm nay, qua đến ngày mai nó không còn cần thiết nữa.
 ***
Một trong những công việc thường bị qên lãng nhứt là sự chú ý suy nghĩ đến một người sang thăm viếng bạn. Khi bạn chăm chú nghe những điều mà người ta muốn trình bày thì một nửa công việc phụng sự đã được hoàn tất.
 ***
Khi bạn đau khổ, bạn hãy cố nhớ lại rằng, mặc dầu khó khăn bạn đã lợi được một quyền năng tăng trưởng để thông cảm những nỗi khổ đau của người khác. Khi bạn đã trải qua một sự đau đớn nào rồi thì ít ra, trong mức khổ tâm đã gánh chịu, bạn cũng có thể hiểu rõ hơn nỗi đớn đau gây ra do một sự khổ não giống như của bạn.
 ***
Có hai phương diện của sự hòa thuận mà những người muốn phụng sự phải hiểu biết : phương diện đau khổ và phương diện vui mừng. Phương diện trước dạy cho ta biết một cuộc chiến đấu chung mà tất cả phải chia sớt, phương diện sau công bố một một mục đích chung mà mọi người cần phải hướng tới.
 ***
Sự xét đoán của người đời về những hành động phụng sự của bạn kém quan trọng vô cùng đối với sự xét đoán của lương tâm bạn.
 ***
Nhiều người mong muốn phụng sự và có thể phụng sự ở một nơi mà họ chỉ định : thử hỏi trong số những người đó, có bao nhiêu người mong muốn và có thể phụng sự ở bất cứ nơi nào ?
 ***
Cũng như những bông hoa tươi đẹp tìm thấy nơi vùng đất khô khan, việc làm cao quí nhứt là sự giúp ích đúng lúc và ở nơi nào cần thiết nhứt.
 ***
Một ngọn lửa nhỏ chiếu sáng rực rỡ trong khung cảnh tối tăm như thế nào thì một việc thiện nhỏ cũng chói lòa giữa vòng ích kỷ như thế ấy.
 ***
Xung quanh bạn càng xấu xa bao nhiêu thì càng cần thiết tô điểm nó cho tốt đẹp bấy nhiêu, bằng những hành vi phụng sự.
 ***
Nếu bạn không thể tìm ra cơ hội để phụng sự nơi bạn đang ở thì bạn sẽ không tìm thấy cơ hội phụng sự ở nơi bạn thích đến.
 ***
Thật rất cô đơn và khổ sở cho kẻ nào ở đời nầy nhận được nhiều sự giúp đỡ mà không hề giúp được cho ai việc gì.
 ***
Ta phụng sự tại cõi hồng trần bằng hành động, tại cõi vía bằng thiện cảm, tại cõi trí bằng sự hiểu biết.
 ***
Ngày sống của bạn tốt đẹp là nhờ tùy thuộc hành vi giúp đời của bạn cũng như tùy thuộc ánh sáng chói lòa của mặt nhựt.
 ***
Cái chìa khóa tốt nhứt để từ rạng đông, mở rộng kho tàng hạnh phúc cho mỗi ngày, ấy là một vài việc thiện nhỏ được hoàn thành với nhiệt tâm và lòng mến yêu.
 ***
Cũng như lòng thương xót, việc phụng sự ban ân huệ hai lần. Nó ban ân huệ cho người đưa ra và ban ân huệ cho kẻ thọ lãnh.
 ***
Ta đạt được sự hiểu biết về cái Ngã bên trong bằng công việc phụng sự của cái Ngã bên ngoài.
***    
Những hành động phụng sự chơn thật nhứt là những hành động mà chúng ta làm một cách tự nhiên.
 ***
Phụng sự là biểu lộ một đức tính hòa hợp với bổn phận đối với những người xung quanh. Thí dụ, đối với người hiểu biết hơn bạn thì sự biểu lộ tình thương chơn thật nhứt là sự kính trọng; đối với người hiểu biết kém hơn bạn thì sự biểu lộ tình thương chơn thật nhứt là sự che chở.
 ***
Một số người phụng sự chỉ vì thấy xung quanh tỏ dấu thán phục hoặc tán đồng; một số khác, phụng sự chỉ vì được thúc đẩy bởi nhu cầu của những kẻ xung quanh.
 ***
Trong những ngày hạnh phúc, người ta có bằng hữu cũng như có những người phụng sự. Ta hãy khảo sát lương tâm mình để suy xét coi có một phần ích kỷ nào trong sự ham muốn phụng sự của ta không ?
 ***
Đôi khi, chúng ta khó hiểu rằng, một người không có bằng hữu cần đến sự thương mến của chúng ta hơn là kẻ có nhiều bạn bè. Nếu y không thể kết bạn với ai thì đó là lý do khiến chúng ta nên kết bạn với y.
 ***
Những người nghĩ rằng mình phải được kẻ khác đối đãi tử tế hơn, thường thường chính những người đó phải đối xử tử tế hơn với kẻ khác.
 ***
Một trong những dấu hiệu chơn thật nhứt của tình thương trong sạch là có thể xin một đặc ân của một người bạn hữu mà không bị hiểu lầm.
 ***
Thượng Đế ghi nhận tất cả công tác phụng sự, con người chỉ ghi nhận những công tác nào họ có thể hiểu được và tán thành.
 ***
Công tác phụng sự của đa số người đời bắt nguồn từ thói quen, nhưng công tác phụng sự của chúng ta phải bắt nguồn từ tình thương mến.
 ***
Tiếng kêu gọi của nhu cầu là sự đau khổ; tiếng kêu gọi của phụng sự là tình thương.
 ***
Trong khi bạn sửa chữa lỗi lầm của người khác, bạn hãy tưởng tượng chính bạn đã phạm lỗi lầm đó.
 ***
Đừng nói về người khác những điều mà bạn không muốn đem những điều đó nói với chính họ.
 ***
Sự hiểu biết duy nhứt có giá trị là sự hiểu biết đem con người lại gần với nhau trong tình bác ái.
 ***
Bạn chẳng hiểu biết gì hơn người khác nếu bạn không yêu mến và không phụng sự khá hơn họ.
 ***
Những người học thức rộng không tự đắc vì họ biết mình còn dốt nhiều.
 ***
Nếu nhờ địa vị mà bạn có quyền hành đối với vài người, thì bạn nên nhớ rằng địa vị của bạn có thể đem đến cho bạn sự xưng tụng của các người đó, nhưng chỉ có đức hạnh của bạn mới mang đến cho bạn lòng mến thương của họ mà thôi.
 ***
Khi bạn sống giữa những người xa lạ, hãy nghĩ làm sao cho bạn được xứng đáng với lòng tử tế của họ hơn là bạn cảm họ bằng sự quan trọng của giá trị bản thân.
 ***
Tôn thờ Thượng Đế tức là phụng sự các cõi Ngài tạo lập ra.
 ***
Nếu bạn có gan nhìn nhận lỗi mình thì người khác sẽ vui lòng nhìn nhận đức tính của bạn.
 ***
Nếu bạn cảm thấy tự đắc về ảnh hưởng của mình đối với người khác, bạn hãy xem coi địa vị bạn và tính nết bạn dự được phần nào trong ảnh hưởng đó. Người ở địa vị cao đều có ảnh hưởng bằng cách nầy hay cách khác.
 ***
Hãy cẩn thận, đừng biệt đãi một người nào mà có thiệt hại cho bổn phận.
 ***
Sự tận tâm chơn thật là sự tận tâm của kẻ hi sinh phụng sự chớ không phải của kẻ tìm kiếm sự nâng đỡ.
 *** 
Tốt hơn ta nên khởi sự hòa mình với công việc hơn là than phiền công việc không hòa hợp với chính ta.
 *** 
Kết quả của sự tham thiền chơn chánh đem lại một quyền năng phụng sự càng ngày càng tăng trưởng và làm cho chúng ta tự mình bớt chú trọng đến sự tiến bộ cá nhơn.
 ***
Những người tỏ ra bất mãn về cách tri ân của kẻ khác đối với những sự giúp đỡ của mình, những người đó hãy còn chưa hiểu thế nào là phụng sự chơn chánh.
 ***
Bạn hãy cố gắng giúp ích nhiều hơn lời bạn hứa hẹn.
 ***
Hành động nào ngăn cản bạn làm đầy đủ bổn phận thì không phải là một công tác phụng sự chơn chánh.
 ***
Trong những giai đoạn khó khăn của đời sống, một lòng thiện cảm lặng lẽ thường có giá trị hơn một sự hoạt động thiếu hiểu biết.
 ***
Những người tưởng rằng không có công việc phụng sự phải làm, những người đó thường hay quên sự hiện tồn của thú cầm và thảo mộc.
 ***
Những người không có thời giờ để giúp đỡ, thường tìm đủ mọi phương cách để có thời giờ thọ lãnh.
 ***
Một trong những công tác phụng sự hiếm có nhứt đó là sự tránh xét đoán một người trước khi nghe họ phân trần.
 ***
Bệnh hoạn giúp chúng ta hiểu rằng công tác phụng sự vẫn có trong thái độ của tinh thần cũng như trong hoạt động của thân thể. 
(st)
Share:

Về Con Đường Tiến Hóa của Linh Hồn



Khi Thượng đế sinh ra linh hồn các con ban đầu, chỉ là một thực thể hạt siêu lượng tử cực nhỏ, cực tinh, cấp hạ nguyên tử và nhỏ hơn nguyên tử nhiều lần, còn gọi là các linh căn gốc Tiên Thiên. Tuy nhiên chúng đã có trí tuệ cực kỳ thông minh, nhưng theo qui luật, chúng phải trải nghiệm và học hỏi, đồng thời cấu tạo nên các hệ vật chất khác thấp hơn, ví dụ cấu tạo ra đất cát, trong một hòn đất, có vô số linh hồn siêu đẳng, cực kỳ thông minh và tất nhiên có hiểu biết hơn con người, có khả năng tiên tri. Các linh căn đó bắt đầu trải nghiệm ở các mật độ thấp, trở lên để học hỏi làm lớn linh hồn mình. Họ đầu thai làm đất cát, rồi tiến lên làm cây cối, thảo mộc, rồi tiến lên làm cầm thú, súc sinh. Nhưng Ta nhắc lại, trước tiên khi họ đầu thai đó, thì họ đã là các Tiên Thần Tiên Thiên trên cao các cõi cao nhất! Trong cả hạt không khí ôxy hay hiđro là các vô số thiên thần! Hạt không khí cực kỳ thông minh và toàn thiên thần ở trong đó. Chúng ta đã biết sau nguyên tử là hạ nguyên tử như quark, neutron, electron, photon…họ đều là các tiên thần nguyên nghĩa của từ này, cực kỳ thông minh. Ta cho các con biết linh hồn Thượng đế cũng cực tinh như vậy, nhưng bộ khối lớn, lan tỏa và là tổng hồn của toàn bộ vũ trụ, quyền năng và sức mạnh cao nhất. Có nghĩa tất cả các con đều là các trải nghiệm và mở rộng suy nghĩ của Thượng đế mà thôi. Đó là bí mật tối cao của tự nhiên. Tất cả là vật chất mà thôi. Có điều có vật chất thô, tinh khác nhau, các con không có thần thông, nên cãi nhau mấy chục vạn năm nay…Vậy chắc đọc đến đây, các con biết nể sợ một cái lá cây, một hòn sỏi rồi, vì nó biết tất cả, hiểu tất cả mọi suy nghĩ của con, biết chuyện siêu đẳng đầy minh triết…Ngoài ra, trong xã hội của một số loài sinh vật như vi rút, vi trùng…cũng tổ chức chặt chẽ, có chợ búa, trường học, gia đình

Các loài vật có đặc tính của chúng để trải nghiệm và rèn luyện linh hồn; ví dụ loài gà là loại láo nháo, tranh ăn, tính dục tự do, vô luật pháp. Loài chó cũng thế. Nhưng chúng có đặc tính hiền lành và kiên trì, trong nuôi con, ấp trứng. Tinh thần hy sinh của chó mẹ thì rất cao. Ở loài ong và kiến thì tính kiên trì cũng cao, đặc biệt tính tổ chức xã hội và kỷ luật rất tốt. Loài trâu bò thì kiên nhẫn, chịu đựng, nuôi con cũng rất tốt. Loài chim thì tính lãng mạn cao và sạch sẽ, chúng đều là các thiên thần cả, nếu nghe chúng nói chuyện, thì các linh hồn đều rất thanh cao, sang trọng. Đến các loài dã thú, ăn thịt, chúng có tính cách tranh đấu và giết hại nhau…như con người kém tiến hóa! Loài người tàn bạo khi giết thịt ăn thịt còn dã man hơn loài dã thú, nhưng xã hội tổ chức tốt hơn để tiếp nhận văn minh và học hỏi các kiến thức cao hơn, cho đến khi thành các thần thánh tiên phật ngay tại thế gian trong các xác trần. Đó là thời kỳ Thánh Đức sắp tới với trình độ tổ chức xã hội đại đồng như các vì sao tiến hóa trên cao. Tất cả các loài này, đều do Thượng đế sáng tạo ra để các linh hồn trải nghiệm, học hỏi, và tiến hóa không ngừng. Hình ảnh con người là hình ảnh giống với Thượng đế và các linh hồn đều có hình ảnh giống Thượng đế.

Các con đã hiểu bí mật tự nhiên, thì phải kính trọng đất đai, kể cả phân gio…Các con mà có thiên nhãn thiên nhĩ thử đấu khẩu cãi nhau với đống phân xem, nó thông minh hiểu biết hơn, các con không cãi lại đâu! Chớ xem thường cái bẩn, vì chỉ có bẩn tâm thôi, chứ chả có cái bẩn nào cao hơn cái bẩn của tâm mình, vì ném rác vào cõi vô hình. Rồi kính trọng cây cối, cái lá, cái hoa, cái ăn của mình. Ồ, nếu các con biết thực phẩm cấu tạo bằng vô số phân tử nó biết được tất cả quá khứ vị lai, thì các con không thể khoe thần thông với nó được! Vạn vật hữu linh hữu trí huệ. Tất cả các con vật đều là các thần thánh xuống trải nghiệm học hỏi và mở rộng hiểu biết, vị tha, chịu đựng hoặc hy sinh cống hiến vì loài người. Tất cả họ đều có Nhãn-tức nhìn thấu vô vi, đọc được tư tưởng con người. Nói chuyện bằng thần thông với họ rất thú vị, cũng như với cây cối…Linh hồn một con gà hay chim…cực kỳ thông minh, biến hóa ghê gớm, chỉ khác là bản lĩnh họ thua các con; còn làm con người mà là kẻ ác, láo, đểu, hèn hạ, gian ác, coi như đều có bản lĩnh cả, nhưng là bản lĩnh thấp kém chạy theo cái tối, cái trì hãm của trí tuệ, thì đều thua xa họ. Các linh hồn có trí huệ, thì phải có bản lĩnh chuyển thiện sinh thiện mới gọi là ngôi cao tướng quý.

Tiên Thiên hồn-từ chỗ là một linh hồn được Cha Mẹ sinh ra, tiên hồn đó rất mỏng manh nhỏ bé, biến hóa linh diệu, nhưng có điểm dở là xoay chuyển rất nhanh, nên bản tính hay thay đổi, lúc thế này, lúc thế khác, trải nghiệm tự do tùy tiện, bản lĩnh và thể chất mỏng manh…nên họ phải được học cho đến thành cái trí huệ, cái phong thái cao tột và bản lĩnh sáng tạo, chịu đựng, đức hy sinh của Cha Mẹ, mới hoàn vị một vòng tiến hóa. Như thế họ phải học trải nghiệm để mở rộng vũ trụ đã đành mà còn thành lập các đẳng vật chất nữa. Họ tiến dần lên thành các Tổ hợp hồn, phức hợp hồn, ví dụ như Nguyên tử, phân tử, rồi cấu tạo lên vật chất nhìn thấy được, rồi mới thành một trái đất, vì sao, thiên hà, và các Vũ trụ sau này…Khi một ngôi sao được sinh ra, linh hồn của họ to hơn linh hồn con người nhiều lần, rồi nó tiến hóa lên, thành các thiên hà, hệ mặt trời…nó sẽ là Tổng hồn đại khối đó…

Sau khi đầu thai vô số kiếp làm đất cát, các thành phần khoáng chất, kim loại…rồi chuyển hóa lên thành thảo mộc, hàng tỷ năm sau các linh hồn đó mới chuyển cung để đầu thai làm người; có hàng vạn triệu kiếp làm người, học hỏi, trải nghiệm đến khi linh hồn cực thông minh, rất hiểu biết, tu luyện đến trình độ thông hiểu bản chất vũ trụ, như Tiên thần Tiên Thiên xưa, nhưng linh hồn đã là tổ hợp cao tích trữ năng lượng và trí tuệ trong các Luân xa của mình, có trí huệ, định lực, từ bi, tinh thần, đặc biệt là bản lĩnh cao quý, và thu hết được các nghiệp của các kiếp, tức là thu hết các năng lượng tối, hóa giải các năng lượng trường lượng tử tối, kéo trì xuống, thì họ đắc thoát luân hồi-có nghĩa được thăng lên một các cảnh giới cao hơn mà không bị kéo xuống nữa. Đó gọi là các vị Phật theo đạo Phật, Ta thì gọi đó là các linh căn trở về cội nguồn Gốc, tức là về đến các trung tâm thần lực vũ trụ trong các Mặt trời trung tâm các thiên hà hay các Đại thiên hà, hay là về đến Thiên đình. 

Nhưng về đây các linh hồn này còn thiếu trí huệ của Thượng đế-tức là chưa biết hết các bí mật Vũ trụ và toàn giác, toàn tri-tức hồn không to bằng Cha mình, tức là chưa có cái trí tuệ và trải nghiệm của một vị Thượng đế-tức Đấng Sáng tạo. Vì Phật Thánh chưa là Đấng Sáng tạo, mới chỉ biết tu làm người tốt thôi; chưa biết ác, vì sợ ác; biết sáng thôi, sợ tối; biết to thôi, sợ nhỏ; biết cao thôi, sợ thấp; biết thanh thôi, sợ trọc…À, thì ra làm người tốt thì mới thoát luân hồi, nhưng thoát luân hồi thì phải biết làm gì nữa…

Trong Vũ trụ có tất cả thứ gì thì Thượng đế có thứ đó, có cả đủ mọi trạng thái tư tưởng từ thấp nhất đến cao nhất, Cha Mẹ là nguồn dục năng cao nhất, dữ dội nhất, rồi cũng là hiếu sinh tham lam nhất, quyền lực cao nhất …nhưng Cha Mẹ lại cúi mình xuống chỗ thấp nhất, hóa xuống nhỏ nhất, để làm sáng chỗ tối, làm thơm chỗ bẩn, đẹp chỗ trọc, tẩy chỗ dơ uế làm thiện cái ác…Cha là cực thanh cực trọc, cực ngu cực khôn, cực ác cực thiện, đại ác, đại từ bi, cực tối cực sáng, cực thông minh cực khù khờ, cực tham cực xả bỏ, cực tĩnh cực động, cực nóng tính, cực bình tâm, cực chấp lại cũng cực hòa đồng vị tha…Và đặc biệt cực sáng tạo, luôn luôn sáng tạo…Đó là các nguyên lý tính cách hằng sẵn có của Thượng đế. Một ngày đủ 7 trạng thái tính cách cơ bản…

Tất cả cái đó làm thành ngẫu lực cho sự vận động và tồn tại của vũ trụ. Ai sẽ học được? Phật chưa học được như thế, còn thua Linh căn gốc đầu, nhưng bản lĩnh thì hơn linh căn tiên thần nguyên thủy rồi…thần thánh xuống trần học bao lâu nay trở về rồi, bản lĩnh, hồn to hơn linh căn gốc, nhưng chưa có cái trí của Thượng đế. Thế là các Phật thánh thần đó, các vua sao lại phải xuống trần đầu thai lần chót để học về Thiên Đạo-cũng là thử thách lần cuối, về trí tuệ, công quả và lòng trung thành, để học trở thành và hiểu biết như một vị Thượng đế. Họ phải biết trên Trời có ai và biết kính ơn Cha Mẹ Trời đã sinh ra và nuôi dưỡng họ, đó mới gọi là hiểu biết và có hiếu. Họ phải biết tôn trọng các định luật và luật pháp vũ trụ. 

Nên con đường tiến hóa là từ thần, thánh, tiên đạo, đến phật đạo rồi mới tiến lên hàng Thiên Đạo. Để học về nguyên lý Vũ trụ và hiểu về Cha Mẹ mình, có Cha Mẹ vũ trụ đàng hoàng, có Thiên đình rõ ràng. Như vậy là học kỳ chót, để khi trở về Thiên đình này, thì vừa đắc thoát luân hồi đã đành, mà còn được thử thách để phong đi làm Vua các Vũ trụ hay các Thiên hà mới-đó là hoàn tất một vòng tiến hóa của một linh hồn, để linh hồn đó lớn bằng Cha Mẹ mình=tức là thành các Đấng Sáng tạo Mới…
Trần gian là trường học tạo tác ra thần thánh tiên phật và các vị Thượng đế tương lai.
Nay Ta nói rõ cái bí mật đó cho các con biết, vì màn học này là màn chót rồi, không có chương trình nào nữa…

Đôi khi có thể các linh hồn tốt đẹp được chuyển sinh lên các cung sao cao hơn để làm công dân ở đó để hưởng nền văn minh tiên tiến và có tuổi thọ hàng ngàn, vạn năm, thậm chí cao hơn, mà có thể gọi đó là các thiên đường cũng được; còn những thiên đường bất tử trên các cõi cao hơn, thì tuổi thọ là vô số với thận vật lý đã là các cấu tạo lượng tử cao.
Ta cũng nói rõ, các con nào mà không coi Thượng đế là gì, trốn việc trên giao, thì cũng đừng mong thoát luân hồi hay lên các thiên đường từ nay…Có buồn gì không nếu có đẻ con ra mà đến lúc dạy dỗ mãi mà nó không biết mình là ai, xuống trần thì chạy trốn, chối bỏ nhiệm vụ, có khi còn báng láo…

Vô số các con đã xuống trần thời kỳ Thánh Đức này, đã từng là các Phật, bồ tát, các Á thánh, thậm chí là các Tổng hồn sao, thiên hà, cụm thiên hà. Trong quá khứ đầu thai làm người xưa, thì nhiều con đã vô số lần làm nguyên thủ rồi, làm vua trần gian rồi; trên cao đã có đứa làm vua sao, vua các trung tâm thiên hà, đại thiên hà…Nhưng kỳ này xuống trần thì học cái gì, tầm cái gì để trở về không những ngôi vị xưa mà còn tiến hóa lên cao hơn? Trước hết các con phát nguyện xuống trần cống hiến giúp Cha cứu nhân loại, xây đời Mới. Và còn học nữa, học gì thì các con phải biết… Học để trở về. Cũng là trường thi để thử thách lòng trung thành, ý chí, nghị lực và tinh thần yêu thương các chúng sinh con mình. Ngoài ra, các linh căn mới từ các Hệ sao, Ta thương cho xuống đầu thai thời kỳ Thánh Đức để xây xã hội nhân loại thành Thiên đường Mới để cho phật tiên thánh lâm phàm đầu thai trở lại, tức xã hội sau này thành một xã hội thần thánh như trên cao, chỉ khác là mật độ 5.6.7…mà thôi.
Linh căn gốc xưa nay là tiên phật đã trở lại Trái đất này nhiều lắm, có thể làm nông dân hơi ngu khờ một chút không sao, hiền là được, tức thiên lương vững; hoặc làm đến nguyên thủ, bộ trưởng…thành cán bộ có, nhà buôn có, thầy đồng bóng thì nhiều, rồi thành các kỹ sư, các trí thức…Rất nhiều. 

Nhưng trần gian đại mạt là trường thử thách kinh khủng. Lẽ ra trong chương trình là sau 2012 đảo lộn tất cả để xây Thượng Ngươn Thánh Đức, nhưng kế hoạch và kịch bản đã thay đổi, chấp nhận thực tế hiện nay và chuyển hóa từ từ, nên Ta mới cho gieo Học thuyết Đại đồng Thánh Đức mới đó. Nhưng còn chương trình học để tiến hóa linh hồn các con thì vẫn giữ nguyên. Vì đây là Đạo Tối cao, đạo Chót, đã được chuẩn bị 3000 năm nay rồi. Trong tương lai, nhiều con sẽ phải quay trở lại để cống hiến cho loài người tiếp, chỉ có bổ sung cho sáng Thiên Đạo chứ không có thay nền Đạo này nữa.

Nhiều linh căn xuống trần nhiễm trọc ghê gớm đã đành mà quên nhiệm vụ rất nhiều. Nhiều đứa có thần thông, nhưng chưa đến trình độ thông Thiên đình hoặc đọc được trí nhớ vũ trụ, soi căn kiếp mình để nhớ ra nhiệm vụ, hoặc không biết bạn là ai, mình là ai, thầy ở đâu để tìm Chân chúa-Đức Thiên Chủ Tối cao-của loài người mật độ 5 - Thay mặt Thiên đình giáo hóa nhân loại-mà phụng sự; chưa tính nhiều đứa nổi thần thông hoặc biến hóa gieo pháp môn, tự huyễn, đã kiêu căng, ngạo nghễ, tự xưng mình là thượng đế, phật, là thánh, mà đầu óc thì tối tăm, đến cái thuyết lượng tử còn chưa nghe…hơn 300.000 ngàn linh căn cao cấp nhất đã phát nguyện xuống trần, rồi đây thu lại được bao nhiêu. Tuy nhiên Ta cũng thông báo, tính đến nay, Ta cũng thu được hơn 180% yêu cầu các linh căn, Á căn thay thế rồi, vượt chỉ tiêu, nên các con phải cảnh giác, nếu kiêu ngạo, sau có đường đọa, chớ trách ông Trời già không thương!
Các con nào kiên tâm giúp Cha kỳ này, lập Thiên Đạo, lập Thánh Đức, thì sau về Trời, sẽ được lên các Thiên đường cao quý nhất và thành ngay các vị Thượng đế.

Share:

Đây là Thế Giới Chúng Ta Sống - This is The World We Live In


via IFTTT
Share:

Warren Buffett giao lưu với SV Mỹ về Kinh tế, Đầu tư, Tài chính


via IFTTT
Share:

The Gregory Mantell Show - Warren Buffett's Management Secrets (Vietsub)


via IFTTT
Share:

KINH THẬP TỨ - THƯỢNG ĐẾ DẠY CHUNG LOÀI NGƯỜI VỀ CÁCH LÀM CHỦ BẢN THÂN



  KINH THẬP TỨ 

 (14 ĐIỀU LÀM CHỦ BẢN THÂN)
                                               
 THƯỢNG ĐẾ DẠY CHUNG LOÀI NGƯỜI VỀ CÁCH LÀM CHỦ BẢN THÂN


Thượng đế nhập trọc, hóa sinh điều nghiên, giác ngộ chúng sinh các đẳng cảnh giới tuân học, thành đạo, thành người, làm chủ sự sống, tồn tại; tôn kính mình và người, làm tốt đạo đức cá nhân, bảo vệ nguyên khí vũ trụ bằng đạo đức và tránh xa các nghiệp ác.
 1-Khiêm tốn:
-Vì ai cũng có cái tôi và có tài, có trí tuệ riêng, nên mình phải khiêm tốn.
-Đời sống cá nhân kẻ khác làm chúng ta nghiêng mình tôn trọng và khiêm tốn học hỏi, trân trọng.
-Vì khiêm tốn là con đường làm kẻ khác tôn trọng mình.
-Vì khi ta khiêm tốn, ta được lợi và tiếp thu kiến trí của kẻ đối thoại; nếu mình giương cái vây ngã mạn, họ sẽ thu rút bản thân và không muốn cho mình bất cứ cái gì.
-Cao ngạo, nên có thể bị cô đơn.
-Nhưng trước đám đông ô hợp, cao ngạo, ngu tối con khôn ngoan
nên cô độc=đó cũng là một cách khiêm tốn.
-Vì chúng ta là cộng sinh, đồng đẳng ở trong tâm Thượng đế từ lâu rồi, nên cùng đồng hưởng số phận làm người-nên các con phải khiêm cung và nhường nhịn lẫn nhau để tồn tại.
-Vì có nhiều thần thánh giáng sinh làm người, hiền hậu, đời sống đơn giản hoặc có khi nghèo đói là một điều kiện rèn luyện, thì mình
phải khiêm tốn, tôn trọng kẻ nghèo hèn hơn mình; chưa chắc các con giàu sang đã được Thượng đế yêu thương hơn và cho tiến hóa hơn kẻ giàu có, nên trọng mình và thương yêu kẻ bần hàn. Cẩn thận với kẻ ăn mày, vì đôi khi thần thánh hóa xuống thử thách cái tâm của mình.
-Khiêm tốn là một cách chế ngự bản thân.

2-Nhún nhường:
-Khi con nhún nhường, sẽ gặt hái được tình thương và hòa đồng của kẻ như mình và làm kẻ ác xa lánh, tôn trọng.
-Nhún nhường nhưng không suy lụy, nịnh bợ, xun xoe.
-Đôi khi nhún nhường còn là sự cầu thị, con sẽ  được.
-Đôi khi nhún nhường được coi là một biện pháp khôn khéo để xem kẻ đối diện thế nào và là một cách xem xét kẻ đối diện có phải là cao ngạo không; kẻ cao ngạo các con phải cẩn thận-một là vì tiền danh tài nó có thể ăn thịt cả anh em ruột, nên các con không là gì với nó.
-Khiêm cung: Khiêm nhường và cung kính. Kẻ hiền, kẻ có tài đức, cha mẹ ông bà cô dì chú bác, anh chị, thầy giáo, thầy thuốc, thầy cúng, các con phải thực sự khiêm cung; đối với kẻ cao ngạo hoặc gian ác, nên lánh xa chúng, hoặc im lặng. Nếu giáo hóa được kẻ đó nhẹ nhàng bằng phẩm hạnh của mình thì càng tốt.
-Trọng người hiền tại, đạo đức.
-Ưa tiếp thu, học hỏi, cầu tiến bộ: Lặng lẽ chiêm nghiệm, quan sát, đánh giá khách quan-khoa học-chính xác-nhiều mặt và cụ thể một mặt; tiếp thu điều tốt và lánh xa các điều dở, ác, xấu, độc hại,
-Nhịn nhục
-Sợ sự ương bướng
-Sợ sự làm tổn hại-sợ xúc phạm đến người khác
-Sợ người khác đau khổ
-Sợ sự xấc láo, hỗn láo.
-Sợ sự ngạo báng, khinh thị sự kính tín, bỏ qua các điều răn giới của đời và của Trời (Thượng đế).
Nhún nhường là một cách chế ngự bản thân.

3-Kiệm lời:
-Loạn ngôn mất trí, nói nhiều mất khí.
-Nói nhiều thành nói dại.
-Nói nhiều mất khôn.
-Không nói ngoa ngôn, bóng bẩy, ra vẻ có nhiều tri thức; cứ nói giản dị.
-Không nói nống, chua ngoa.
-Kiệm lời là một cách chế ngự bản thân.

4-Khống chế ham muốn:
-Ăn uống:
Tập nhịn đói, làm chủ cảm giác đói, cảm giác thèm ăn.
-Thử học nhịn đói xem, khi học xong, sẽ có cảm giác làm chủ bản thân.
-Thấy thức ăn ngon, mà mình xa tránh, không mua, không bị hút vào đó là thắng lợi, kể cả trong túi có nhiều tiền. Không hẳn cứ có nhiều tiền là ham mua bán và chạy ngay đến chợ. Đó là cảm giác tầm thường.
-Hãy từ chối một bữa ăn mời, và không thích đến chỗ ăn uống đông người.
-“Miếng ăn là miếng nhục”-Nhục=thịt.
Tập nhịn đói là một cách chế ngự bản thân
-Tình dục: Thấy thích, nhưng không thèm, không để ra mặt. Thấy thích, là thấy cái vẻ đẹp khác giới và đôi khi rất trân trọng, cẩn trọng trước đối tượng. Tôn trọng phụ nữ là tránh nhìn vào chỗ hiểm yếu hoặc tránh xấc lấc nhòm ngó.
Khống chế được ham muốn. Cách kỹ thuật là  đưa quán ý về luân xa 1. Không quá độ.
-Ham vật của:
Của cải, vật phẩm…là điều trân quý của xã hội và con người. Nhưng người chân chính và có hiểu biết thì cần chế ngự ham muốn, hãy lấy cái của mình, đáng mình có, đến lượt hoặc xứng đáng, cấm lấy trộm cắp hoặc mượn của người khi không có mặt. Hãy coi vật phẩm, tiền bạc chỉ là phương tiện, không có thì tìm cách khác sinh tồn; không phải là mục đích của cá nhân và coi lao động chân chính là vinh quang.
Khống chế ham muốn là một cách chế ngự bản thân

 5-Khống chế huyễn ngã:
-Thích hơn kẻ khác: Tâm lý thích mình cao hoặc được hơn người. Trẻ em đi học, các con không nên dạy chúng phải hơn bạn, mà dạy hòa hợp và học hỏi, giúp đỡ, đạt được giá trị cao quý như các bạn. Thi đua chứ không trở thành ghanh đua, rồi đấu đá. Sửa chữa điều này bằng cách các con hãy nhìn người khác luôn có điểm để mình học hỏi, chân giá trị sống của người khác như mình. Trong chính trị biểu hiện là tôn trọng nhân quyền và tự do, dân chủ.
-Thích nổi cao hơn, có tiếng có danh
-Không thương người.
-Ham quyền lực.
-Thích oai, thị quyền, bạo lực, trấn áp, leo lên cao, khống chế, chỉ huy, ra lệnh.
-Khoe khoang, dấu dốt.
Khống chế cái ta, cái bản ngã cá thể, cái tôi tiểu thủ, cái sỹ diện cá nhân-đó là là một cách chế ngự bản thân

6-Khống chế sự đố kỵ, ghen tỵ, tỵ hiềm. Coi người với mình là anh em:
-Ghen tỵ là tính cách tiêu cực rất xấu, nó làm cho thể vía đen tối và làm nghiệp quả xấu độc, ảnh hưởng đến não, tim và thận. Kẻ kém trí tuệ, kém tài năng, kém thông minh thường đố kỵ, thèm muốn thứ nó không có, không bằng, nó tham, nó ham, nó muốn, nhưng nó không có; lẽ ra nó cần phấn đấu, để có được hoặc được công nhân giá trị cao quý, thì nó làm ngược lại: Bôi đen nhân phẩm hiền tài, phá rối, đấu đá, độc hiểm đì nén nhân tài, hiềm khích với người sang quý; thậm chí nó còn phá hại cả kẻ chuyên tâm làm từ thiện, vì nó không có danh thiện. Trong vũ trụ, không thiếu kẻ đố kỵ, thèm muốn ngôi Ta-Nhưng các con phải biết Ta là tổng hồn, Ta là Gốc cây Vũ trụ, Ta là Cha đẻ của mọi linh hồn, Ta là duy nhất…Nó đau khổ vì nó không phải là Thượng đế, nhưng cộng trừ nhân chia đôi khi nó chưa thuộc, nói chi đến tổ chức vũ trụ, tạo sự sống. Đó là các linh hồn tối tăm mà các thần thánh phải tra khảo đánh đòn trong vũ trụ, vì bảo vệ Chân Linh Ta là bảo vệ cốt lõi sự sốngVũ trụ.
Tại sao Cha phải dạy về thói ích kỷ và ngu muội của các linh, tội ác, sự dốt nát và lòng tham lam…Là vì khi chúng không siêu thoát, mang cái thói ngu đầu vào cõi vô hình, bắt đầu phá thối, phá rối vũ trụ. Dĩ nhiên, ma quỉ đau khổ, vì chưa siêu thoát.
Ma quỉ cũng đấu đá, tranh đọat, láo xược, tránh bá tranh hùng đủ trò đủ cách, đấu nhau, tranh phá các nguyên khí vũ trụ, làm rối loạn trường tâm linh; đánh chúng mãi cũng chán tay, mỏi mệt…
Tại sao loài người mạt ác, thì nguyên khí trái đất thay đổi, thể vía trái đất thay đổ băng tan, mưa đá, bão tố ngày càng lớn, là vì thể vía trái đất bị ảnh hưởng, làm nguyên khí vũ trụ bị ảnh hưởng nghiêm trọng; các hiện tượng dị thường của trái đất đều là tai dị theo nghiệp quả của chúng sinh mà nên, đặc biệt là do loài người…Loài người càng gian ác, thì nghiệp quả tự nhiên càng nhiều. Cụ thể như xã hội tư bản đã tạo ra các ô nhiêm môi trường và tha hóa tự nhiên.
Hãy coi đồng bào giống như cốt nhục xa. Khi mình coi bạn là anh em, đồng bào là cốt nhục, thì sự khinh nhờn và tham lấn lẫn nhau sẽ mất, chỉ còn tình bằng hữu đại đồng. Trên cao thần thánh đều được như thế. Không đại đồng, bình đẳng và từ bỏ huyễn ngã, thì không thể hòa nhập trở về cùng Ta.
Khiêm nhường, nhường nhịn là cách tốt nhất và trừ bỏ lòng tham, thì không còn tâm tranh đấu, tâm đố kỵ, tâm tỵ hiềm, tạo ra hiềm khích, thù hận.
Một kẻ còn có tính cách ghen tỵ với điều tốt, người tốt, thì có tu bao nhiêu cũng bằng thừa, tất nhiên đó là tâm ma quỷ. Nên người theo bất kỳ tôn giáo nào cũng cần cảnh giác với bản thân, cảnh giác với xung quanh về thói đố kỵ. Bạn bè, người thân mà đố kỵ với mình, nếu mình tốt, thì họ chỉ là các kẻ tồi, nên cảnh giác và có ý lánh xa tránh mắc nghiệp, đỡ cho họ và cho mình.
Khống chế sự đố kỵ, ghen tỵ, tỵ hiềm. Là một cách chế ngự bản thân

7-Sợ sự gièm pha, lắm điều, mách lẻo, lắm lời.
Kẻ gièm pha, lắm điều, mách lẻo, lắm lời đương nhiên là chưa tiến hóa, cấp tiểu nhân mà thôi. Nên cảnh giác với những tính cách đó.
Là một cách chế ngự bản thân.

8-Làm chủ sự giận dữ, tức giận. Sợ đôi co, cãi cọ, tranh dành, đấu đá.
Xa tránh, chế ngự sự giận dữ, cáu giận. Hãy tách mình khỏi hoàn cảnh lúc đó và khôn khéo lánh xa các lời cãi cọ bất lợi cho mình; tuyệt nhiên không theo kiểu “Không đánh được người mặt đỏ như vang; đánh được người mặt vàng như ngệ”.
-Giận mất khôn.
Là một cách chế ngự bản thân

9-Né tránh giảo họat, khôn lanh tinh quái; lừa đảo, dối trá. Né tránh sự độc ác.
Nếu không né tránh nó, thì mình khó ở, khó chịu và bị đau khổ, lương tâm dằn vặt. Nếu theo nó, là sự gian ác, nên tránh xa. Chủ động tránh xa.

10-Không quá cầu toàn, không run sợ trước cái ác, không run sợ sức mạnh của kẻ tà vạy.
Vì mình yếu hèn, không tự chủ, nên bị kẻ gian ác chi phối, khống chế, điều khiển, biếm nhục…nên phải tự chủ; đối với kẻ ác, sự khiêm tốn là xa xỉ, nhưng các con nên tránh xa kẻ gian ác, nếu không tránh xa được thì không bị suy lụy, không hợp tác; nếu bắt buộc phải theo thời thế tà quỷ, thì làm dối, tâm an thiện, cấm hùa theo ác mà thành ác, cấm bán linh hồn cho quỷ dữ.
Là một cách chế ngự bản thân

11-Vô thần-đó là con đường đi đến ngu tối, cao ngạo, dốt nát, sự thiếu công chính, thiếu tình thương, thiếu công bình, không là lẽ phải, không là là sự thật.
-Vô thần thì là vô đạo. Vì Thượng đế sinh ra loài người và tổ chức đời sống loài người có trí tuệ và hiểu biết sự sống và đời sống như một chỉnh thể hoàn chỉnh của tự nhiên và hợp với sự sinh tồn của tự nhiên. Nên, đã vô thần, cao ngạo thì tất nhiên ngu tối. Ngu tối thì thường rơi vào gian ác, bất nhân, phi nhân tính, cùng các biểu hiện như Ta đã dạy trong 65 loại tâm lý ngu gian.
-Vô đạo tất nhiên thiếu lẽ phải, thiếu đạo đức, vì Thượng đế là toàn bộ sự sống, sự thật đạo đức loài người được Cha dạy cho các con vì lẽ tồn sinh của loài người. Không tôn Thần, thì không có Thần. Không có Thần, thì vô đạo, tăm tối ngu muội, mọi rợ…

12-Không phiếm luận, dựa trên các nguyên cớ để phiếm danh, tự huyễn mượn danh Ta:
Đó là cách các con quá yêu kính Thượng đế để nói về Ta quá mức hoặc mượn danh Ta mà nói, mà rao giảng-Nhưng không phải là Ta giáng điển, giáng lâm, tái lâm, thông thần:
Đó là các sách như Thượng đế giảng Chân lý; Đối thoại với Thượng đế; Thông điệp của các Đấng Sáng tạo
Riêng cuốn Thông điệp của các Đấng Sáng tạo là mượn danh các thần thánh, nhưng hỗn láo-làm gì có nhiều đấng sáng tạo? Nó chống lại Thiên Chúa. Đó là thuyết âm mưu của Cabal-tức là hệ thống sao giả trá, ngụy, phiếm luận. Tuy nhiên Ta không chấp, vì trong đó có nói đúng một số điều quan trọng. Và đôi khi có hình dung đóng vai Thượng đế để hiểu và học Thượng đế cũng là một cách tốt được Ta tha thứ và thương yêu. Tuy nhiên, các con đó phải biết mình là ai và cần khiêm tốn trước các con khác, các linh khác.

13-Kiên nghị, có ý chí, không dễ bị lôi kéo vào hiệu ứng đám đông:
Đó là biểu hiện của một nhân cách đã trưởng thành. Khó chịu nếu người ta cứ học mót mình một cách láo khoét; tự do sáng tạo ý thích riêng; không chạy theo ý tưởng hay ý kiến của người một cách tùy tiện; trong các đám đông và dư luận tập thể, hãy bình tĩnh, tự tin đánh giá, tách mình ra và hết sức chú ý cảnh giác với hiệu ứng tiêu cực của đám đông. Sự tài trí của nhân dân không phải là vô cùng và sự ngu dốt đôi khi thành cùng quẫn trong tư tưởng và hành động của đám đông có khi là cực kỳ thảm hại! Nên có khi ngụy tà, ngụy quyền nó nói láo vẫn theo; sự ngu tối hàng ngàn năm không thay đổi một lối tư duy tiêu cực hoặc một lối làm ăn rất kém hiệu quả, nhưng người ta không muốn thay đổi…Hoặc cả tập thể đảng phái, dân tộc ngu tối bị kéo vào vòng tội lỗi ngu dốt như dân tộc Đức-thời phát xít Hitle, dân Nhật thời phát xít, dân Trung quốc bành trướng bá quyền và tự ru ngủ sự thối nát gian phi của cả một dân tộc mấy tỷ người….Hoặc như dân Mỹ, tự láo khoét các trò gian tham độc hiểm của mình mà đôi khi dân chúng cứ tưởng chúng nó chiến đấu vì tự do và hòa bình cho nhân loại! Thật nực cười…
Càng ít học, ý tiếp xúc, ít được thương yêu, sống khép kín tiêu cực, thì càng dễ bị kích động. Càng là nông dân, tiểu nông thì càng dễ bị lôi kéo, chi phối. Càng rơi vào đám đông ô hợp, lưu manh, thì càng dễ bị nhấn chìm trong sự đốn mạt.
Nên các con phải khống chế được tư tưởng tiêu cực của mình nếu bị đám đông tiêu cực tác động.
Con người vốn hay có tính học nhau. Nhất là dân Phương Đông, như dân Kinh (Việt Nam), dân Hán…có nghĩa là học nhau ngay nếu thấy bạn bè, hàng xóm có cái gì đó. Học ăn, học nói, học nhau đủ điều, nhưng tốt không sao, có khi học điều xấu rất nhanh: Cả làng đi buôn lậu, cả làng đi ăn mày, cả làng trộm cắp. Hàng xóm có kiểu nhà, các con sẽ thấy bên cạnh có vài cái giống y nhau; học đút lót, luồn cúi, đố kỵ-đặc biệt tâm lý và thói xấu đố kỵ, nói xấu một ai đó, thì đay nghiến, trì triết, đâm thọc nói kháy cả làng-đôi khi là tiếng vu gian, oan ngay cho người bị hại. Đì người tốt, khó chịu một chút là lôi nhau nháy nhau làm hại người hiền lành, mà không hề có lòng trắc ẩn, có nghĩa bị lôi kéo vào tâm lý tiêu cực và trở thành kẻ ác, gian một cách không chủ động. Đây nói nên một yếu tố tiêu cực và rất chưa tiến hóa của một nhóm người; đôi khi cả kẻ có học rất cao vẫn bị tâm lý tập thể lôi kéo. Đó là bản chất của giống người, của dân tộc đó. Không dễ gì thay đổi hay nhận ra được. Học chơi bời, học mốt này mốt nọ, thanh niên học nhau đủ kiểu cách, dễ bị kích động, kể cả con nhà có học có danh giá, vẫn bị   lôi kéo…Phụ nữ thì bị lôi kéo vào gu nọ, mốt kia, học đòi nhau. Người có đạo hoặc có ý thức cao, không bao giờ đánh phấn bôi son, trang điểm cầu kỳ, ăn mặc mốt chạy theo mốt.

14-Cố gắng các con hãy đi theo các chính đạo và giữ dìn đức tin, dù có mạt pháp:
Tại sao trong Thiên Đạo và thời kỳ Thánh Đức sau này, Ta cứ nói nhiều về các thói xấu và điểm yếu của tính cách con người. Là vì có nhiều tôn giáo đến thế, nhưng loài người vẫn tận mạt và đau khổ…Nhiều tôn giáo vẫn chưa chỉ rõ bản chất tính cách và nguyên nhân của các thói xấu. Mà đôi khi một vị sư, chỉ cần ngã mạn xưng thầy và người dân xưng con đã là sái pháp. Một vị cha cố hay tuyên úy gian ác dạy giết người, chống cộng mà không hiểu cộng sản cũng là Ta mà Karl Marx cũng là Ta…
Rồi đạo đức Hồ Chí Minh cũng chỉ là cái bánh vẽ của đảng viên mà thôi.
Sự cao ngạo, giả hiệu, thích tài lộc danh…của dân phương Đông, của dân đồng cốt, thầy bà, của đảng viên, của sư sãi….
Rồi Hồi giáo các phái đã đánh nhau sau cầu kinh, không biết để làm gì khi Thượng đế bảo chúng nó phải thương yêu anh em mình…
Chính Pháp tất cả các Pháp, các học thuyết đã suy vi, nên Ta buộc lòng phải giáng lâm giảng dạy lại, chấn chỉnh lại…
Thời kỳ mạt thế loài người hiện nay (đầu thế kỷ 21), thì sự gian ác trong loài người đáng kinh chưa từng có! Gian, ác, độc, hiểm, cao ngạo, ngu tối, vô minh, tham lợi danh….
Cùng với lũ lĩ giống dân trên đất, thì các vong hồn chết mang tính xấu độc đó đã không siêu thoát được, dù có cầu cúng độ siêu cũng không siêu hoặc rất khó siêu được, đã quay ra quấy nhiễu và hành hạ chính Ta-Cha đẻ ra chúng.
Và sự thảm khốc đã diễn ra cho chúng, bằng những đòn roi ghê rợn, kinh khiếp. Nhưng đòn roi cũng chỉ là biện pháp nửa vời, không cơ bản, mà giáo hóa lại các con, biết thương chính các con trước, rồi kính thờ Ta sau, thì hay hơn…
Và Ta lại cứu vớt, độ thương các con thêm một lần nữa…

Dạy nhân loại như dạy con trẻ
Có đòn roi, thưởng, phạt nghiêm minh
Giáo trường Ta dạy các Kinh
Thương yêu, cũng chính tình người thế gian.

KHỐNG CHẾ ĐƯỢC BẢN THÂN, CÁC CON SẼ THẤY MÌNH SÁNG SỦA, NHẸ NHÕM, MỞ TRÍ VÀ HÒA ĐỒNG, YÊU ĐỜI HƠN-ĐÓ LÀ SỰ CÔNG CHÍNH CỦA SỐ PHẬN CÁC CON, SẼ ĐƯỢC TA CÔNG BÌNH VÀ YÊU THƯƠNG!




Share:

Translate