TẦM TIÊN HỌC ĐẠO



Khi tôi còn nhỏ, đọc truyện Tàu, thấy nhiều bậc hiền nhơn, anh hùng, liệt nữ, khi lâm nguy nhờ các vị Đại Tiên cứu thoát, đem về núi truyền dạy phép tắc thần thông, sau ra mặt cứu khổn phò nguy, công danh hiển hách, lòng tôi rất thích thú. Nào là Hoàng Phủ Thiếu Hoa, Tôn Tẩn, thuật pháp cao cường, nào là Tề Thiên Đại Thánh, Vương Tiển, có thất thập nhị huyền công v.v. . . Truyện Phong Thần kể các Động phủ Thần Tiên, Thiên Tiên, Địa Tiên vào ra cõi Thiên Đình, cõi Phật, dạo chơi bốn biển, làm cho tôi mê mẩn, cũng như nhiều người khác.
Khi lớn lên, lòng mộ Đạo càng tăng, nhằm vào lúc thanh bình, nên tôi thường đi lên Thất Sơn vãng cảnh, tôi cũng hy vọng gặp một vị Chơn Nhơn thâu nhận làm đệ tử, nhưng phí công mà chẳng có kết quả gì.
Kịp khi khoa học tiến bộ lần lên cao thì người ta cho đó là mê tín dị đoan, là chuyện bịa đặt, những điều không thể có được, như Thiên lý nhãn, Thuận phong nhĩ, đằng vân giá võ, sái đậu thành binh, đều là phi lý, làm cho tôi phải suy nghĩ nhiều, bán tín bán nghi.
Sau, nhờ đọc nhiều sách, mới biết chắc Phật, Tiên có thật, mới phân biệt được phải, trái, hiểu được một mớ chân lý, mới biết được bí quyết trong Đạo Đức, phải thi hành cách nào để hy vọng gặp Tiên, nên tôi không còn chạy theo ảo ảnh nữa. Hơn nữa, mấy năm nay. Khoa học nguyên tử, và phi hành không gian đã chứng minh được một phần nào khoa học bí truyền. Thế là việc Thần, Tiên giáng trần giúp đời, quả thật không sai vậy.
Đành rằng Phật, Tiên ở nơi non cao động cả và người thường chưa đủ điều kiện tinh thần thì không thể nào sớm gặp các Ngài được. Mặc dầu khó, nhưng hiện nay, trên thế gian đã có nhiều người được thâu nhận làm đệ tử, và đã đến viếng Thầy. Phần đông đệ tử chánh thức đã gặp mặt Chơn Sư bằng xương thịt, nên họ không bao giờ xao lảng phận sự nữa.
 Người nào chưa quên mình và chưa chuẩn bị sẵn sàng để phụng sự nhơn loại thì dầu có khổ công tìm kiếm, lặn lội đến đầu non góc biển cũng không gặp được Chơn Sư. Các Ngài chỉ chịu phí công lao khó nhọc để giúp người nào có triển vọng gia nhập vào đoàn người cứu trợ nhơn sanh.
Nhưng không có một kẻ nào bị bỏ quên, khi va xứng đáng vào hàng Đệ Tử Tiên.         Đức Chưởng Giáo có dạy rằng: “CON ĐƯỜNG VÀ CÁI CỬA DẮT VÀO CÕI TRƯỜNG SANH RẤT HẸP, ÍT AI TÌM ĐẶNG LẮM”. Muốn vào cửa Đạo phải biết hạ mình, cầu Đạo, tập đủ các tánh tốt, diệt cho hết các tật xấu, nhất là trừ thói kiêu căng, xấc xược, không tham, sân, si.
       Có bốn cách con người mau đến cửa Đạo :
1/- Ở chung với Chơn Sư hoặc là một vị Đệ tử Tiên.
2/- Đọc kinh, sách, giảng giải về đường Đạo.
3/- Mở trí suy nghĩ.
4/- Ăn ở có đức hạnh.

Ở CHUNG VỚI CHƠN SƯ

Không phải được ở với Chơn Sư thì được nghe lời dạy dỗ nhiều. Công việc các Ngài quá bận rộn. Các Ngài làm thinh và lo công việc trong trí. Lúc nào rảnh rang các Ngài mới dạy đệ tử đôi lời, song đệ tử tấn hóa mau lắm, vì nhờ tư tưởng của các Ngài truyền qua trí của đệ tử, nên đệ tử hiểu biết được nhiều. Chơn Sư là người trọn lành nên Vía, Trí, Kim Thân, Tiên Thể của các Ngài chiếu ra hào quang rực rỡ, bao trùm người đệ tử ngày và đêm, làm cho Vía, Trí người đệ tử trở nên tốt đẹp theo và cũng chiếu ra hào quang như vậy. Nhờ đó, người đệ tử được ở chung với Thầy không hề sanh ra ý muốn xấu hay tư tưởng xấu nữa, tự nhiên được tấn hóa mau hơn những người đệ tử còn ở lẫn lộn giữa đám người trần tục.
 Nhưng xét lại, người mới học Đạo làm sao tìm được Tiên Trưởng để ở chung. Vậy chúng ta nhờ các vị Đệ Tử Tiên. Nếu được ở gần một vị ấy thì cũng nhờ được ảnh hưởng, vì hào quang của Đệ tử, mặc dầu kém xa Thầy, nó cũng giúp cho người học Đạo mở các đức tánh tốt để trừ tư tưởng xấu.

ĐỌC KINH SÁCH
       
 Đọc được nhiều kinh sách Đạo Đức thì ta mới hiểu được Luật Trời, nhất là luật Luân Hồi và Nhân Quả. Thuận theo luật Trời thì được kết quả mỹ mãn, trái nghịch với luật Trời sẽ bị tai hại. Kinh sách sơ đẳng đã được xuất bản khá nhiều, có thể giúp đỡ người mới tìm Đạo khỏi bở ngở, lạc lầm. Nếu tu mà không đọc kinh sách thì khó phân biệt được điều chơn lẽ giả; nếu tâm lành phát khởi mà trí phán đoán chưa sáng suốt, thì ta dễ sa vào mê tín dị đoan. Muốn mở Tâm và Trí một lượt, ta phải đọc sách hằng ngày. Không cần phải đọc nhiều quá. Mỗi ngày vài ba trang sách, mà suy nghĩ thật kỹ lưỡng, thấu đáo được hết ý nghĩa trong đó thì trí hóa ta cũng sẽ mở mang nhiều.  Còn  đọc  nhiều  quá, đọc cho mau hết sách, mà khi buông quyển sách rồi không nhớ gì cả thì cũng như không đọc. Vậy cách đọc sách cũng quan trọng. Những sách cần thiết cho người mới học Đạo như : MUỐN ĐƯỢC VÀO HÀNG ĐỆ TỬ CHƠN SƯ, NGƯỜI PHỤNG SỰ, TRƯỚC THỀM THÁNH ĐIỆN, CON ĐƯỜNG CỦA NGƯỜI ĐỆ TỬ, CHƠN SƯ VÀ THÁNH ĐẠO, NHỮNG VỊ PHÒ TRỢ VÔ HÌNH v.v. . . sẽ giúp người tầm Đạo tiến lên một bước khá cao.

MỞ  TRÍ SUY NGHĨ

 Nhờ đọc sách, ta mới thấy được nhiều vấn đề lạ lùng hơn, cao xa hơn, nó giúp cho ta có dịp để suy xét, tìm tòi thêm. Chúng ta không thể nhắm mắt tin càng, ai nói sao cũng cho là phải. (Đọc kinh cầu lý). Mỗi khi gặp vấn đề nào khó khăn, quá sức hiểu biết, thì ta để nó một bên, chờ dịp khác sẽ suy luận lại, hoặc sẽ nhờ người giỏi hơn giải thích. Có nhiều vấn đề ta đã hiểu rành rẽ rồi, ta cho là lý luận của chúng ta đã xác đáng chắc chắn, nhưng sau một thời gian học hỏi nghiên cứu thêm, ta sẽ thấy nó còn sai, cần phải xác định lại, vì những chơn lý ở thế gian đều là tương đối, tùy theo năng lực, trí hóa và tình cảm của ta. Vậy chúng ta cần phải suy nghĩ luôn luôn, tập tư tưởng rõ ràng để cho trí mở rộng mới đỡ lầm lẫn. Các nhà bác học nhờ suy cứu, nghiền ngẫm mới phát minh được những điều mới lạ. Nhờ học Đạo, nhờ tham thiền nhập định, suy xét kỹ lưỡng và quyết định đạt cho được mục đích cao thượng duy nhất là PHẢN BỔN HƯỜN NGUYÊN, nên mới thấu đáo được lẽ Đạo huyền vi. Cái trí của thường nhơn thì sợ mệt nhọc, nên không chịu suy xét, còn chúng ta muốn tiến bộ thì phải bắt nó ham suy nghĩ, phân biện, tìm tòi, bắt nó phải chuyên lo tư tưởng đến việc lành, việc phải, việc cao thượng. Nếu nó lạc qua dòng tư tưởng đê hèn, bê tha, ích kỷ, thì phải kéo nó lại, nghĩa là ngưng tư tưởng xấu và suy nghĩ đến Đạo lành. Quyền năng tư tưởng mạnh vô cùng. Nó có thể làm cho ta sa đọa, mà cũng có thể đưa ta đến bực Chánh Đẳng Chánh Giác, nhưng nếu không tập tư tưởng điều thiện (tham thiền), thì không thể tiến bộ mau được.

ĂN Ở CÓ ĐỨC HẠNH

 Ngày xưa, có người bạch với Đức Thích Ca Mâu Ni, coi có thể nào thâu gồm mối Đạo cao siêu bao quát của Ngài vào ít câu, để cho dễ in sâu vào trí não loài người chăng? Phật liền tóm lại bốn câu gồm cả Giáo lý trong Tam tạng (Tripitakas), viết bằng chữ Pali, như vầy :
       
        Sabla papâssa akasanam,
        Kusalassa upasampadâ,
        Sachitta pario dapanam,
        Etam Buddhânusâsanam.
                  Tàu dịch :
        Chư ác mạc tác,
        Chúng thiện phụng hành,
        Tự tịnh kỳ ý,
        Thị chư Phật Giáo.
                   Nghĩa là :
        Chớ làm các điều ác,
        Phải làm các điều lành,
        Giữ lòng cho trong sạch,
        Đó lời chư Phật dạy.

Nếu không thực hành đức hạnh đúng theo lời dạy nầy thì không thể nào gặp được Tiên Trưởng.
Mới nghe qua thì dễ quá, nhưng khi thực hành mới thấy khó vô cùng. Chúng ta đã quen chìu theo Xác, Vía, Trí, chúng ta thích ở không, chẳng làm động móng tay, ưa ăn món ngon, vật lạ, ham chơi bời phóng túng, thích tưởng nghĩ mông lung, vơ vẫn, ham vui sướng trước mặt mà quên xét đến điều tội phước về sau, thì làm sao ở gần Tiên, Thánh được.
 Phật có dạy: “CHỚ CÓ SẦU THẢM, CHỚ CÓ RÊN LA, CHỚ CÓ KHÓC LÓC, HÃY MỞ LỚN CON MẮT RA MÀ XEM, HÃY TRÔNG CHO RÕ MÀ BIẾT.”
 Vậy chúng ta hãy vững lòng chịu mọi nỗi khó khăn ở trần gian thì mới mong được đứng hầu một bên Tiên, Phật.

KẾT LUẬN

 Nếu ta ăn ở có đức hạnh, bền lòng tập cho Tâm được trầm tĩnh, kiên gan để phụng sự, một lòng thành thật nhận lấy trách nhiệm giúp đỡ nhơn loại cho mau tiến bộ, cố gắng làm chủ Xác, Vía, Trí, để có khả năng độ thế, siêng năng học hỏi, tìm tòi nghiên cứu để khỏi lầm lạc, tâm lành mở rộng thì ngày gặp Chơn Sư không xa. Chúng ta cứ ở nhà mà hành Đạo, không cần đi tìm xứ nào cả. Nhiều vị Sư Huynh thường nhắc nhở rằng :”PHẢI CHO RA LUÔN LUÔN MÀ KHÔNG ĐÒI HỎI ĐIỀU GÌ RIÊNG CHO MÌNH” và “KHI SINH VIÊN ĐÃ CHUẨN BỊ SẴN SÀNG THÌ CHƠN SƯ LIỀN HIỆN ĐẾN.”
Thật vậy, Chơn Sư sẽ tìm ta để chỉ dạy ta cách CỨU NHƠN ĐỘ THẾ. Vậy muốn gặp Ngài thì cứ dọn mình, ăn ở đúng.

Share:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu trữ Blog

Translate