Ảo vọng ăn chay - Tôi ăn cây, còn cây ăn gì?


Lierre Keith
The Vegetarian Myth

Hãy bắt đầu với một quả táo. Một thứ thực phẩm hiền hòa đến mức nó mời mọc được ăn, những người ăn chay trái cây, những người cố gắng sống chỉ bằng trái cây, hoặc chết trong cố gắng đó, nói vậy. Một số loài cây bao bọc hạt của chúng bằng vị ngọt mềm mại và màu sắc tươi sáng để cám dỗ động vật ăn chúng, và rồi thông qua đó, mang những hạt đó đến chỗ đất mới, có thể màu mỡ hơn. Động vật làm việc mà cây không thể làm do chúng bị gắn chặt ở một chỗ: tìm một nơi cho thế hệ sau của chúng phát triển.

 Circle of life

Vậy nên ăn quả táo là chấp nhận được đối với tiêu chuẩn đạo đức của hầu hết mọi người ăn chay do không có chết chóc nào ở đây cả. Hay câu chuyện nó là vậy.

Vấn đề thứ nhất là con người không đi trồng những cái hạt đó. Chúng ta vứt bỏ chúng đi. Chúng ta loại bỏ cái lõi một cách có ý thức để tránh ăn phải những cái hạt, rồi vứt bỏ chúng đi. "Vứt đi" trong một đất nước công nghiệp có nghĩa là cho nó vào một túi ni lông và vùi sâu tất cả xuống đất ở khu xử lý rác. Hoặc là các nhà máy sẽ ép hoặc chặt nhỏ quả táo ra, biến nó thành nước táo hoặc bánh táo, và vứt vỏ, bã và hạt vào một nơi không gần một khu đất trống đẹp đẽ màu mỡ chút nào.

Hoặc nếu chúng ta thực sự quan tâm đến sinh thái, chúng ta sẽ ném những cái hạt đó vào đống ủ phân xanh, nơi mà thời gian, nhiệt độ và vi khuẩn sẽ giết chúng. Suy cho cùng thì một trong những mục đích của bất cứ kỹ thuật ủ phân xanh nào là giết chết bất cứ hạt nào lẫn trong đó.

Tất cả những cái đó không phải thứ mà cái cây muốn.

Cái cây không dâng trái ngọt cho chúng ta vì lòng tốt trong trái tim gỗ của chúng. Nó đang thực hiện một giao kèo, và mặc dù chúng ta bắt tay, ký và nhận phần của chúng ta, chúng ta không thực hiện phần việc của chúng ta trong thỏa thuận.

Có chủ nghĩa lấy con người làm trung tâm rất rõ ràng trong tất cả lập luận này. Đây là điều kỳ lạ khi nó đến từ những người ủng hộ phong trào giải phóng động vật. "Cái cây cho tôi quả của nó và tôi trả lại hạt vào tự nhiên để chúng có thể mọc thành những cây khác," một người ăn chay viết. Vâng, nhưng anh ta không trả lại hạt vào tự nhiên. Tại sao con người chúng ta được phép lấy đi mà không trả lại? Không phải đó gọi là sự bóc lột hay sao? Hay ít nhất, ăn cắp? Trái cây không phải là, như ai đó tuyên bố, "thực phẩm duy nhất cho đi một cách tự nguyện." Mục đích của trái cây ấy không phải là để phục vụ con người. Mục đích của nó là những cái hạt. Lý do mà cái cây dành bao nhiêu công sức để tích tụ chất xơ và đường là để đảm bảo tương lai tốt nhất cho con cái của nó. Và chúng ta lấy con cái của chúng, vẫn còn bọc trong lớp vỏ bọc ngọt ngào, và giết chết chúng.

Đấy không phải là điều những người ăn chay muốn nghe, ít nhất là những người mà tôi gọi là người ăn chay vì đạo đức. Có những nhánh khác của cái cây ăn chay - những người ăn chay vì sinh thái tin rằng một chế độ ăn dựa trên thực vật là công bình và bền vững hơn, và những người ăn chay vì dinh dưỡng tin rằng thực phẩm từ động vật là nguồn gốc của mọi thứ có hại trong dinh dưỡng. Tôi sẽ xem xét những lập luận đó trong các chương sau. Nhưng lập luận về đạo đức là tiếng gọi thu hút hầu hết những người ăn chay đến với phong trào này. Nó cũng là thứ khiến tôi không thể xem xét hay đặt dấu hỏi về chế độ ăn thuần chay của tôi, bất chấp tất cả các bằng chứng rằng sức khỏe tôi đang suy sụp. Tôi muốn tin rằng sự sống của tôi — sự tồn tại thể xác của tôi — có thể diễn ra mà không có giết chóc, không có cái chết. Nó không thể. Không có sự sống nào có thể như vậy. Nhưng vì câu chuyện cổ tích chứa đầy các quả táo, hãy cùng tiếp tục đi theo dấu vết của chúng xuyên qua khu rừng trái cây.

Chúng dẫn chúng ta đến vấn đề thứ hai: không tồn tại quả táo nào trong tự nhiên. Táo là giống được thuần chủng. Táo bắt đầu là loài Malus sieversii, ở vùng núi của Kazakhstan và, ngày xửa ngày xưa, chúng có vị đắng.

"Hãy tưởng tượng cắn ngập răng vào một củ khoai tây chua hay một hạt Brazil nut xôm xốp bọc trong da bò," Michael Pollan viết về trải nghiệm nếm thử quả táo dại thực sự. "Ngay khi cắn miếng đầu tiên, những quả táo này bắt đầu bằng một lời hứa rất ngọt ngào với cái lưỡi của tôi — Đây là một quả táo! — để rồi đột nhiên quay phắt sang vị đắng đến mức bây giờ dạ dày tôi vẫn còn dâng lên khi chỉ cần nhớ lại nó."

Điều này đúng với hầu hết các trái cây được thuần chủng. Tổ tiên của chúng con người gần như không thể ăn được.

"Cái cây cho tôi quả của nó và tôi trả lại hạt vào tự nhiên để chúng có thể mọc thành những cây khác." Thật không? Bạn có dám không? Bởi vì hầu hết các cây cho ra quả ăn được — và chắc chắn bao gồm cả táo — không mọc lên từ hạt. Nếu bạn thực sự trồng những cái hạt ấy, hầu hết các cây mọc lên sẽ cho ra quả con người không ăn được. Cây cho quả được chiết cành chứ không trồng từ hạt.

Thực phẩm "tự nhiên" cho con người không tồn tại trong tự nhiên. Nếu giờ đây chúng ta lạc lối (và đói cồn cào) trong khu rừng không ăn được, có thể đấy là vì kim chỉ nam đạo đức của chúng ta đã sai lầm.

Nói rằng có một thứ "thực phẩm cho đi một cách tự nguyện" hàm ý rằng có ai đó cho — cái cây hay nhánh lúa. Ủng hộ thực phẩm "không đòi hỏi sự giết chóc hay đánh cắp từ bất cứ động vật hay thực vật nào" là nhận ra rằng cây cối và động vật yêu mạng sống và thân thể của chúng, dù là bằng chất xơ hay xương thịt. Nhưng còn con cái của chúng? Lập luận ấy thất bại ngay ở đây. Nếu chúng ta tin rằng chúng có tri giác, tại sao con cái của chúng không có tri giác? Nếu đánh cắp từ một cái cây là sai, lẽ nào giết chết hạt của nó không phải là sai hơn nữa? Chúng ta không thể có cả hai thứ được. Hoặc là có một bên cho, một sinh linh đáng được chúng ta đáp lại, hoặc là không có. Nếu sát sinh là vấn đề thì mạng sống của một con bò ăn cỏ sẽ đủ để nuôi sống tôi trong cả năm. Nhưng một bữa ăn thuần chay làm từ con cái của cây cối — gạo, hạt hạnh nhân, hạt đậu tương — nghiền ra hoặc luộc chín lên khi vẫn còn sống, sẽ bao gồm hàng trăm cái chết. Tại sao chúng không có giá trị?

"Tôi không ăn thứ gì có mẹ hay có một gương mặt." Đó từng là một trong những tuyên bố cửa miệng của tôi. Nhưng mọi thứ sống đều có mẹ. Một số chúng có cả cha nữa. Sao lúc ấy tôi không biết điều đó? Điều tôi muốn nói thực ra là: Tôi sẽ không ăn bất cứ thứ gì được nuôi nấng bởi mẹ của nó, về cơ bản, nó bao gồm động vật có vú và chim chóc, mặc dù tôi cũng không ăn đồ biển. Một số loài cho đi mạng sống của chúng khi sinh ra con cái. Điều đó có nghĩa là chúng không còn để nuôi nấng những đứa con nữa, nhưng có phải điều đó có nghĩa là chúng yêu con cái của chúng ít hơn? Tình mẹ — và đôi khi tình cha — như một sự hy sinh tối thượng. Chẳng phải hành động đó cho thấy chúng yêu con cái của chúng nhiều nhất? Và giả sử mẹ bạn không yêu bạn: có phải điều đó khiến mạng sống của bạn có giá trị thấp hơn?

Rồi đến phần khuôn mặt. Tại sao việc sở hữu một khuôn mặt quyết định ai có giá trị và ai không? Cái mà nó thực sự quyết định là ai giống con người nhất, ai khác hơn: chúng có giống chúng ta không? Lại cái chủ nghĩa lấy con người làm trung tâm ấy, cái hệ thống giá trị đạo đức dựa trên việc một sinh linh giống con người đến mức nào. Tại sao điều đó quan trọng? Tại sao con người là tiêu chuẩn quyết định ai được sống và ai phải chết?

Một quả táo rơi từ trên cây xuống. Chúng ta ăn phần ngọt của nó và, trái với những tuyên bố gian trá của chúng ta, giết đi những cái hạt. Ai đó có thể lập luận rằng ở thời kỳ trước, con người đóng vai trò như người gieo trồng không tình nguyện, nhổ hoặc ỉa ra những cái hạt đắng, và một số trong đó sẽ mọc thành cây. Không phải lúc nào chúng ta cũng đánh cắp và giết chết con cái của cây táo. Có thể nếu asphalt trải đường được gỡ bỏ và Trái Đất được phục hồi, thì sự qua lại trong quan hệ con người - cây táo sẽ được thể hiện một cách tự nhiên.

Nhưng con người không thể sống chỉ ăn mỗi táo. Và trong thế giới đạo đức của những người ăn chay, tất cả mọi loại hạt đều được coi là cho đi một cách tự nguyện. Trong trường hợp những hạt đó, không có lớp cùi ngọt ngào nào để đánh đổi lấy những đứa con của cây ở trong. Chính những cái hạt là thứ con người ăn. Tôi còn nhớ lập luận của tôi: các loại cây một năm đằng nào cũng chết vào thời gian thu hoạch, vậy nên tôi không thực sự sát sinh. Dĩ nhiên, vấn đề là ở chỗ tôi không ăn cái phần chết đi: sợi rơm. Con người không tiêu hóa được cellulose. Tôi ăn chính cái phần rất muốn được sống: cái hạt. Trên thực tế, chúng muốn được sống đến mức ngay cả sau hàng ngàn năm, một số hạt vẫn nảy mầm. Ai có thể nói đây là một sinh linh không yêu cuộc sống?

Tôi biết từ kinh nghiệm bản thân rằng vấn đề tri giác và ý thức của thực vật thường xuyên được lôi ra để ném vào những người ăn chay bởi những kẻ gièm pha họ. Tôi biết thái độ tự mãn và thù địch của những kẻ gièm pha ấy. Thực ra ý tưởng tôn trọng thực vật đối với họ cũng nực cười như ý tưởng tôn trọng động vật vậy. Họ chỉ tranh luận để lấy được. Nhưng tôi không muốn làm vậy. Điều đó chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Tôi muốn xem xét vấn đề này một cách nghiêm túc. Tôi nghe thấy lời cầu xin trong những câu chữ của những người ăn chay, một lời cầu xin gần như trở thành lời cầu nguyện. Hãy cho tôi sống mà không làm hại những sinh linh khác. Hãy cho tôi sống mà không phải sát sinh. Lời cầu nguyện này bao gồm trong nó cả tình thương mãnh liệt và sự ghê tởm khốc liệt. Tình thương đối với tất cả mọi sinh linh và sự ghê tởm, kinh sợ đối với sự tàn ác mà con người đang gây ra. Lời cầu nguyện này đập trong tôi như một trái tim thứ hai. Điều tách tôi ra khỏi những người ăn chay không phải là giá trị đạo đức hay sự tận tâm. Nó là sự hiểu biết.

Bởi vì tôi đã trồng táo và tôi biết những gì đi vào trong quả táo. Tôi có thể đi đến cửa hàng gần nhà, mua một túi phân hữu cơ cho cây và không hỏi gì thêm nữa. Nhưng bản tính của tôi là không bỏ qua những dòng chữ in nhỏ. Tôi muốn biết. Tôi đọc mọi thông tin trên nhãn. Niềm đam mê được sống một cuộc sống tốt, một cuộc sống trong đạo đức và danh dự đã thúc đẩy tôi bắt đầu tự gieo trồng những thứ tôi ăn đến hết mức có thể. Tôi biết rằng ba hành động sinh thái quan trọng nhất mà cá nhân chúng ta có thể thực hiện là: không sinh con, không dùng xe hơi, và tự trồng thực phẩm cho bản thân. Tôi không tiếp xúc với nguyên nhân nào dẫn đến mang thai; tôi quá nghèo để mua được xe hơi. Vậy là chỉ còn tự trồng thực phẩm cho bản thân.

Tôi không bị bắt buộc khi bắt đầu khu vườn đầu tiên của mình. Ý tưởng làm vườn đi vào tâm trí tôi như một tia nắng ấm. Nếu bạn từng bị trầm cảm, bạn sẽ hiểu bất cứ thứ gì mang lại cho bạn cảm xúc là một điều kỳ diệu. Khi cả thế giới này là một màu xám trống rỗng vĩnh cửu, khu vườn mang lại sự sống. Và nó tràn đầy màu xanh. Tôi cuốn những cái hạt bé nhỏ trong vải ướt và hai ngày sau, một cái mầm bé xíu, ngập ngừng như tia hy vọng, thò ra từ mỗi cái hạt. Chúng muốn sống và tôi cũng vậy. Tôi từng trải qua những đêm New England dài dưới lớp chăn dày và nặng, cố chống lại cơn đau chỉ đỡ chứ không bao giờ chấm dứt, và cơn trầm cảm, giống như cái lạnh, có ở mọi nơi và luôn luôn đói. Tất cả những gì thò ra ngoài không khí thù địch là cái đầu và một bàn tay của tôi, nắm giữ bảng danh sách hạt giống như lá cờ trắng kêu gọi lòng thương xót. Và khu vườn mang lại lòng thương xót ấy. Mọi thứ phát triển, bò lên, nở hoa, kết trái, một bài hát thầm lặng và không gì cưỡng lại được, một vòng tròn vô tận của sự khát khao lớn hơn nhiều so với bản thân tôi, cơn đau của tôi. Tôi tìm thấy niềm an ủi trong khu vườn và những khoảnh khắc bé xíu của niềm vui xuất hiện đột ngột, kỳ diệu, như những núm hoa violet tự nguyện xuất hiện vào mỗi mùa xuân mà không cần bất cứ sự trợ giúp nào của tôi.

Tôi phát hiện ra tạp chí Làm Vườn Hữu Cơ, và điều tốt hơn nữa là thư viện cho phép tôi mượn về những số cũ. Tôi đọc tất cả chúng. Tôi viết đầy một quyển sổ với những dòng chữ nhỏ, nghiêm túc của mình. Tôi đã không biết gì. Tôi không biết cà chua không thể mọc được trước khi tan băng.
Đó là ngày Memorial Day, tôi viết, và rồi gạch dưới. Tôi không biết đỗ không thể lai ghép được và cây mõm chó chỉ sống một năm.

Với sống lưng của mình, tôi không thể cuốc đất, bê nặng hay làm bất cứ việc nặng nào. Nhưng không sao. Tôi lập tức tìm kiếm những kỹ thuật làm vườn triệt để nhất, bền vững nhất. Ruth Stout là một sự tiết lộ kỳ diệu. Permaculture (nguyên lý trồng trọt bền vững, phù hợp với tự nhiên) cũng vậy. Tôi sẽ làm luống lớn, với lớp mùn vĩnh viễn. Tôi sẽ phát triển lớp đất màu từ trên xuống, giống như trong tự nhiên. Sẽ không có cuốc xới đất, không có đất trống. Nhận thức rằng lý do đằng sau những kỹ thuật này thực sự là bản cáo trạng đối với ngũ cốc - và bản thân nông nghiệp - tôi sẽ nói đến vào lúc khác.

Có nhiều thứ khác còn cơ bản hơn mùa gieo trồng mà tôi không biết. Có một thứ tri thức mà tôi tìm kiếm, nhưng rồi lại từ chối tiếp nhận: Tôi không phải là sinh linh duy nhất ăn. Những cái cây cũng đang đói. Và rồi đất cũng vậy. Hãy cho đất ăn, các cuốn sách làm vườn thúc giục. Đất có thực sự ăn không? Đất là gì? Có phải nó cũng sống không?

Một thìa đất chứa hơn một triệu sinh vật sống, và vâng, tất cả chúng đều đang ăn. Đất không chỉ là cát bụi. Một mét vuông đất màu có thể chứa một ngàn loài động vật khác nhau. Chúng có thể bao gồm 120 triệu con giun tròn, 100.000 con bọ mạt, 45.000 con bọ đuôi bật, 20.000 con giun enchytraeid, và 10.000 động vật thân mềm.

Tất cả những sinh vật tí hon này sống trong và xung quanh mùn, một hỗn hợp của axit humic và polysaccharide. "Không ai biết axit humic hình thành như thế nào, nhưng khi đã hình thành, nó hoạt động như một thứ vật chất sống," Stephen Harrod Buhner viết. Thêm nhiều sự sống nữa. Tôi phải đào sâu đến đâu thì mới không tìm thấy sinh vật sống? Bởi vì nếu nó sống, tôi không thể giết nó. Tôi đọc rằng "những động vật rất bé có thể sống một đời sống thủy sinh trong đất, bên trong lượng nước chứa trong đất." Có cả một thế giới ở dưới chân tôi, một thế giới bao gồm cả đại dương của riêng nó. Một thế giới nơi mà sự sống thật sự — sản sinh và thoái hóa — đang diễn ra. Những động vật như tôi chỉ là kẻ tiêu thụ, đi nhờ. Tôi không thể quang hợp — biến ánh nắng mặt trời thành vật chất sống — và tôi cũng không thể biến vật chất sống đó trở lại thành carbon và chất khoáng. Chúng có thể làm vậy và chúng đang làm vậy, và nhờ có chúng, sự sống mới có thể diễn ra. Tôi thấy kính phục.

Nhưng tôi đã đặt cược tất cả giá trị đạo đức của mình — và xây dựng tất cả bản thể của mình — trên ý tưởng rằng sự sống của tôi có thể diễn ra mà không cần cái chết. Tôi càng học hỏi nhiều thì tôi càng phải bỏ qua nhiều câu hỏi nếu tôi muốn cứu vãn cái định hướng đạo đức ấy trước sự thật. Sự sống của những con giun tròn và nấm mốc có giá trị không? Tại sao không? Có phải vì chúng quá bé đến mức tôi không nhìn thấy không? Hay bởi vì chúng nằm bên kia cái ranh giới trí tuệ ngăn cách chúng ta và chúng nó? Nhưng tôi muốn là một trong những người dũng cảm từ chối đặt ra cái ranh giới ấy, từ chối đặt con người lên trên động vật và tôn thờ Mẹ Thiên Nhiên cùng tất cả các sinh vật của Người.

Nhưng có vẻ như đấy chỉ bao gồm những sinh vật giống tôi theo một cách cụ thể nào đó. Tôi nhận ra điều đó trong những ánh nhấp nháy nho nhỏ của mỗi mẩu thông tin mới như những con đom đóm. Nhưng tia sáng nho nhỏ ấy cho thấy một khu rừng tối tăm mà tôi từ chối không muốn vào. Thay vào đó, tôi quay lại những gì quen thuộc, một xâu chuỗi những số liệu thống kê làm sự cứu rỗi và tấm khiên bảo vệ cho tôi. Lượng ngũ cốc sản xuất được, lượng nước cần thiết, những cái bụng đói của trẻ em. Tôi ở bên của lẽ phải, và như bất cứ kẻ cuồng tín nào khác, tôi chỉ có thể giữ mình ở đó bằng cách né tránh thông tin.

Vậy là axit humic — sinh vật bí ẩn và đầy sự sống ấy — phân hủy các mảnh thực vật và giữ chúng ở trong bản thân nó. Để rồi khi nhận được tín hiệu từ hệ thống sinh thái, nó tổng hợp và giải phóng ra những chất dinh dưỡng cần thiết. "Thông qua những quá trình phản hồi chặt chẽ, thông tin về các chất dự trữ trong axit humic được truyền lên cho cộng đồng cây ở trên mặt đất, thông báo các cây phải mọc như thế nào trong những điều kiện sinh thái gì và những chất nào chúng phải tạo ra để giữ cho đất được tốt." Đất không phải là một thứ, nó là một triệu thứ, và chúng đều đang sống. Những quá trình sống của chúng — ăn vào, thải ra, đào bới, giao tiếp, trao đổi — là điều khiến cho những sinh vật còn lại của hành tinh này có thể sống được. Chúng phân hủy vật chất chết từ thực vật, động vật, nấm, vi khuẩn và tạo ra vật chất cơ bản cho sự sống mới. Steven Stoll viết rằng đất mùn "là một cái máy lọc và một thùng chứa, một khối tổng hợp của vật chất vi mô và vĩ mô, và là một thứ sống động mà không thể nắm bắt bằng cách tìm hiểu từng phần của nó được. Trạng thái cuối cùng của nó chứa nhiều thành viên và những quan hệ cộng sinh đến nỗi nó có thể được coi, theo lời nhà nghiên cứu về đất Nyle Brady, là 'sự hình thành của một cơ thể tự nhiên khác hẳn với những chất liệu tạo nên nó.'"

"Cho đất ăn chứ không phải cho cây ăn," đó là điều răn thứ nhất trong trồng cây hữu cơ. Tôi phải cho đất ăn bởi vì nó sống.

Nitơ, phốt-pho, kali — NPK — là ba thiên thần của người làm vườn, bộ ba chất quyết định sự phát triển của cây. Đất và cây ăn gì và tôi có thể lấy những chất ấy từ đâu? Tôi chưa học được cụm từ "hệ thống khép kín," nhưng đó là thứ mà tôi muốn hướng tới. Nitơ là cái quan trọng. Có những loại cây có thể lấy nitơ từ không khí. Thế không đủ cho vườn của tôi hay sao? Tại sao? Tôi van xin. Nhưng tôi đang van xin một triệu sinh vật sống với những mối liên kết qua lại từ hàng triệu năm trước. Chúng không quan tâm gì đến nỗi thống khổ về đạo đức của tôi. Không một loại cây hấp thu nitơ nào có thể bù lại tất cả những chất dinh dưỡng mà tôi đang lấy ra. Đất muốn phân bón. Tồi tệ hơn nữa, nó muốn thứ không thể tưởng tượng được: máu và xương.

Có những nguồn nitơ khác mà tôi có thể dùng. Ngay lúc này, nhiên liệu hóa thạch đang cung cấp nitơ cho cây trồng trên toàn thế giới. Phân bón tổng hợp là thứ đã tạo ra cuộc cách mạng xanh, với 250% gia tăng trong sản lượng thu hoạch. Nhưng ngoài thực tế rằng không có thứ gì làm từ nhiên liệu hóa thạch là bền vững — chúng ta không thể trồng nhiên liệu hóa thạch và nó cũng không tự tái tạo — phân bón tổng hợp cuối cùng sẽ hủy hoại đất.

Vậy là nitơ tổng hợp không dùng được. Và thế là tôi phải đối mặt với sản phẩm động vật. Dĩ nhiên, điều trớ trêu là cả hai nguồn nitơ, tổng hợp hay hữu cơ, đều đến từ động vật. Dầu mỏ và khí đốt là những gì còn lại của những con khủng long. Vậy là lựa chọn của tôi — thực ra là của chúng ta — là nitơ từ những con thằn lằn đã chết hay là từ những con thú ăn cỏ đang sống.

Khu vườn của tôi muốn ăn động vật, ngay cả khi tôi không muốn làm vậy.

Thế là tôi đi đến một ngã rẽ nữa trên hành trình của mình. Tôi có thể mua một hộp NPK bán sẵn, thành phần cân bằng và đều hữu cơ, hoặc tôi có thể làm bạn với một nông dân nuôi bò. Cái hộp rất hấp dẫn, bởi vì tôi có thể tự dối mình. Không, không hẳn là dối mình. Tôi có thể "không biết" những gì tôi đã biết. Tôi có thể nhắm mắt không đọc thông tin. Bởi vì tôi đã biết cái gì ở trong cái hộp ấy. Bảng thành phần lấp lánh mời gọi như trái cây tri thức vẫn như vậy. Tôi là Eva, và đây là quả táo của tôi. Cái giá sẽ là gì nếu tôi ăn nó? Cái giá thực sự tính bằng tiền mà cuối cùng tôi phải trả? Cái giá về tinh thần đối với những ước vọng tâm linh, niềm đam mê, bản thể của tôi? Và tại sao nó lại cứ về vấn đề ăn uống?

Tôi cắn một miếng. Tôi đọc thông tin trên nhãn. Máu, thịt, xương, động vật chết, sấy khô và nghiền vụn. Tôi đặt cái hộp xuống và đi tìm nguồn phân chuồng. Bạn của một người bạn, với một khu chuồng từng nuôi dê, giờ bỏ không nhưng chứa đầy phân dê. Hóa ra tôi biết người phụ nữ từng nuôi dê đó và cô ta là một người tốt. Những con vật của cô ta chắc chắn được chăm sóc tốt, được chiều chuộng nữa là khác. Khi đó tôi hẹn hò với một người có cái xe bán tải và một tấm lưng khỏe mạnh. Chỗ phân dê được trở về và khu vườn của tôi nở tung. Những cây cà chua nuốt chửng cái giàn của chúng, rồi cả luống đất dành cho chúng, rồi chúng lăm le tiến ra lối ra vào. Ngoài cửa sổ tôi, nó trông như mảnh đất mà thời gian lãng quên vậy. Tôi có đủ rau quả cho ba hộ gia đình ăn. Vậy mà một số cây xà lách vẫn quá già khi tôi tìm đến chúng.

Tôi vừa đói lại vừa no đủ. Đây không phải là cơn đói của sự thèm muốn, như khi bạn ngửi thấy bữa ăn từ cửa, hay nhìn người yêu đứng bên kia căn phòng đông người. Đây là cơn đói gặm nhấm trong tôi mà không có gì làm nguôi ngoai được. Giờ tôi đã khép kín vòng sinh thái của khu vườn tôi, nhưng hệ thống giá trị đạo đức của tôi đã bị phá vỡ tung.

Nhiều năm sau, tôi có một cuộc thảo luận với một người ăn thuần chay trẻ tuổi, nhiệt thành.

"Họ lấy xác gà nghiền vụn và rải nó trên cánh đồng." Giọng anh ta run rẩy. Anh ta nghĩ rằng tôi sẽ thông cảm, rằng bất cứ ai với tư tưởng như tôi cũng sẽ tự động thấy kinh hoàng. Chế độ ăn dựa trên sản phẩm thực vật, tinh khiết về mặt sinh thái và phi bạo lực của anh ta đã bị xâm phạm bởi những thế lực tà ác, bởi cái chết.

"Cây cũng phải ăn," tôi cố gắng giải thích. "Chúng cần nitơ, chúng cần chất khoáng. Bạn phải bù lại những thứ bạn đang lấy ra. Lựa chọn của bạn là nhiên liệu hóa thạch hoặc sản phẩm động vật."

"Nhưng — nhưng — " Bây giờ cả người anh ta cũng run rẩy cùng với giọng nói. Tôi biết điều anh ta muốn nói. Nó không đúng. Nó không thể đúng. Có một cách thoát khỏi sự sát sinh và tôi đã tìm thấy nó.

"Không," là từ duy nhất anh ta có thể thốt ra. Rồi anh ta bỏ đi.

Tôi đã bỏ đi bao nhiêu lần rồi? Hết lần này đến lần khác, rồi lại lần khác nữa. Nhưng tôi không thể rời bỏ khu vườn của mình, từ bỏ cố gắng không trở thành một động vật ký sinh trên hành tinh này. Vậy là trong khi tôi đã khép kín được vòng tròn dinh dưỡng, tôi không biết phải làm gì với những kiến thức mà tôi thu thập được trong khi thực hiện nhiệm vụ đó. Nếu cố gắng, tôi vẫn có thể tự biện hộ về đống phân dê — nó đã ở đấy rồi, chất đống trong chuồng, tại sao lại không dùng nó. Tôi không phải là người duy nhất bóc lột động vật để lấy thịt và sữa — nhưng cái phần P và K trong NPK không dễ dàng né tránh được như vậy.

Trên toàn thế giới, phốt pho tồn tại với trữ lượng cực kỳ hạn chế. "Chỉ đứng sau nước sạch," Bill Mollison viết, "phốt pho sẽ là một trong những hạn chế không thể tránh khỏi đối với dân số nhân loại trên hành tinh này." Nó tồn tại trong đá trầm tích. Tôi không liệt đá vào cùng một thể loại như động vật: Tôi không ngại sử dụng chúng. Vấn đề là ở chỗ lấy được chúng. Chúng phải được đào lên — khai thác — rồi nghiền vụn và vận chuyển đi. Nếu không có lượng nhiêu liệu hóa thạch khổng lồ, liệu điều đó có thể xảy ra không? Và đến khi chúng ta dùng hết nó thì sao? Tôi quay trở lại gian hàng ở gần nhà khi trước. Tôi có thể mua đá phốt phát, tự nhủ rằng vì nó là "hữu cơ", tôi đang làm điều tốt, hợp với sinh thái và không nghĩ thêm về nó nữa. Nhưng liệu có một nguồn bền vững nào khác mà tôi có thể tự kiếm được không? Tôi đặt câu hỏi, nhưng căm ghét câu trả lời.

"Bột xương của động vật trên cạn là nguồn cổ truyền, và hầu hết các trang trại (cho đến năm 1940) nuôi một bầy chim bồ câu cho mục đích đó." Hoặc trên lý thuyết, tôi có thể lấy nó từ "chim biển và cá hồi, những con đang cố gắng chuyển khoáng chất từ biển trở lại cho chúng ta. Nhưng chúng ta có xu hướng làm suy giảm con số của chúng thông qua việc phá hoại môi trường sinh sản của chúng." Hơn nữa, tôi sống cách đại dương 145 km. Tôi chỉ cách sông Connecticut có một dặm. Đây là một trong những môi trường sống xa nhất về phía nam của cá hồi Đại Tây Dương, nhưng không còn con cá nào lội ngược dòng để đẻ ở sông Connecticut kể từ khi nó bị chặn dòng gần 200 năm trước để phục vụ các nhà máy xay.

Và rồi còn có K, kali, có trong tro, xương, nước tiểu, phân và một số loại cây. Tôi có thể giả bộ rằng tôi sẽ tìm được một nguồn cung cấp tro củi —
bếp đun củi ở miền tây Massachusetts cũng phổ biến như cây phong vậy — và trồng thêm những cây cho kali nữa, nhưng tôi nghĩ rằng cho đến khi làm được việc đó thì tôi không còn sức lực nữa. Thực phẩm của tôi phải ăn trước khi tôi ăn chúng.

Có những vấn đề nhỏ hơn, tất cả đều sắc nhọn và đang đói, mà tôi học được về việc trồng cây ăn quả. Tôi chưa có cây ăn quả, nhưng chúng là một phần của khu vườn trong truyện cổ tích đang đợi trong tương lai mờ mịt của tôi. Canxi luôn luôn là một yếu tố hạn chế trong đất. Khi không có canxi, sự phát triển ngừng lại. Và một lần nữa, canxi đến từ ... Liệu tôi có kết thúc câu ấy với một cái hộp hữu cơ từ cửa hàng chăn nuôi, trồng trọt gần nhà, chứa đầy năng lượng và bụi bặm từ lò mổ gia súc không? Hay liệu tôi có học theo các cụ tổ của tôi và cho cây ăn bằng xương của những động vật sống bên tôi? Liệu có sự an ủi nào trong kiến thức này không? Tôi tìm thấy sự an ủi nho nhỏ trong cuốn sách Người Trồng Táo của Michael Phillips. Ông trích dẫn từ một cuốn sách trồng táo khác từ năm 1871, kể lại câu chuyện về một cây táo gần ngôi mộ của Roger Williams, người sáng lập bang Rhode Island, và vợ ông Mary Sayles. Người ta thấy các rễ cây đã mọc vào trong ngôi mộ và mang hình bộ xương người trong khi "ngôi mộ không còn một hạt bụi nhỏ nào từ những người nằm đấy trước đó. Không còn một dấu tích nào."

Câu chuyện ấy làm dịu tâm trí tôi, bởi vì cái cây đã ăn người. Câu chuyện phổ biến về Người Đàn Ông - Thợ Săn khiến tôi ghê tởm bởi việc ca tụng sự thống trị, bạo lực, cưỡng đoạt và cái chết của nó. Câu chuyện truyền thuyết luôn kết thúc với Người Đàn Ông ở trên tất cả: động vật, phụ nữ, chuỗi thức ăn và cả hành tinh này. Nó có thể là thực tế xã hội hiện nay, nhưng có một cái tên cho nó — chế độ phụ hệ — và một giải pháp — chống đối có tổ chức. Tôi bác bỏ khẳng định rằng hệ thống phân cấp là không thể tránh khỏi, rằng Vũ trụ đã chọn con người là đỉnh cao của tạo hóa, rằng con người phải là đàn ông. Và tôi muốn tin rằng tôi cũng sẽ bác bỏ sự tuyên truyền này cũng quyết liệt như thế nếu tôi là đàn ông, mặc dù tôi biết rằng những đặc quyền và quyền lực của đàn ông khiến điều đó ít có khả năng hơn.

Ngay cả những người lẽ ra phải biết hơn cũng rơi vào cái bẫy của huyền thoại Con Người - Đàn Ông là đỉnh cao của vạn vật. Tại một buổi tập trung kỷ niệm ngày Trái Đất, một hàng vũ công hóa trang đứng tượng trưng cho chuỗi thức ăn, bắt đầu là thực vật và kết thúc là con người. Nhưng nó không kết thúc với chúng ta, tôi tiếp tục khẳng định với bất cứ ai sẵn lòng nghe, hầu hết các bạn của tôi đã nghe nó đến chán rồi. Còn những động vật ăn xác thối, những con cáo, những con quạ thì sao? Rồi còn các con côn trùng, con giòi, vi khuẩn? Chúng ta không ở điểm cuối bởi vì nó không phải là một đường thẳng. Nó là một vòng tròn, và nếu nó dừng lại ở bất cứ đâu, đó sẽ là những sinh vật phân hủy tiếp nối bởi những sinh vật sản xuất. Chúng ta chỉ là món tráng miệng ngon lành mà thôi.

Nhưng tôi đã không thể lắng nghe cây táo ấy, nói với dấu hiệu chậm rãi, chậm rãi, với bộ rễ hình bộ xương người của nó, rằng: bạn mang đúng hình dạng cái đói của tôi. Bộ xương động vật của chúng ta, dòng máu con người của chúng ta; chúng ta cũng thuộc về nơi đây, nếu chúng ta chấp nhận vị trí của mình. Chúng ta bị ăn cũng như chúng ta được ăn, là nguyên liệu cho những bữa tiệc bất tận. Đó sẽ là niềm an ủi: một chỗ trên bàn tiệc. Chúng ta không ở trên, chỉ ở giữa rất nhiều sinh linh cấu thành bởi carbon mà một ngày nào đó sẽ buông ra.

Nhưng tôi phải chấp nhận cái chết trước khi tôi có thể nhận vị trí của mình.

~ ~ ~ ~ ~ ~

Tôi ước gì tôi có thể quay trở lại mười năm và nói với tôi hồi còn trẻ: một ngày nào đó em sẽ có một bầy chim bồ câu, và em sẽ rải phân của chúng và chôn chúng dưới gốc những cây dâu và cây táo.. Và em sẽ khóc khi làm vậy, nhưng không phải vì đấy là việc đáng buồn. Đó là vì nó là thiêng liêng và nó đã được thực hiện một cách tốt đẹp. Em đã khép kín vòng tròn, và nó sẽ mở rộng trái tim em. Em sẽ có gà, vịt, ngỗng, thỏ nữa. Chúng sẽ ăn những con sâu. Em sẽ ăn trái cây, trứng và thịt. Chúng sẽ chấp nhận em — hãy tìm đến với chúng để nhận sự giúp đỡ và ôm ấp — và em sẽ yêu chúng. Và em sẽ ăn, tất cả các em, chim chóc, những cây dâu, con người, đất, và bị ăn. Em sẽ viết trong di chúc của mình: hãy rắc nắm tro của tôi khi đến lượt tôi, cho những cây dâu và cây táo ăn.

Liệu nó có giúp khi được nghe như vậy không, hay là sự kinh hoàng về cái mà tôi sẽ trở thành — kẻ ăn thịt, kẻ sát sinh — không cho phép nhìn thấy con đường dài, khó nhọc đến với sự ân sủng? Tôi muốn nói với bản thân tôi: em sẽ ăn những quả dâu tây chín mọng đến nỗi mỗi quả là một sự hiển linh, mỗi miếng cắn là một lễ ban thánh, vượt xa ra ngoài sự tha thứ và cứu rỗi. Mỗi miếng cắn sẽ đưa em về nhà. Đấy là trái quả duy nhất đáng ăn, vừa chua vừa ngọt, chín mọng đầy sự sống mọc lên từ cái chết, nở ra và chín trong mùa của nó.

Dịch bởi Sott


Share:

Ảo vọng ăn chay - Tự sự của một người từng ăn chay suốt 20 năm

Lierre Keith - The vegetarian myth

Lierre Keith

The Vegetarian Myth

Chương 1: Tại sao có cuốn sách này?

Đây không phải là một cuốn sách dễ viết với tôi. Với nhiều người trong các bạn, nó sẽ không phải là một cuốn sách dễ đọc. Tôi biết. Tôi là một người ăn chay trong gần 20 năm. Tôi biết những lý do đã buộc tôi đi theo một chế độ ăn khắc nghiệt, và đó là những lý do đáng trân trọng, thậm chí là cao quý. Những lý do như là công lý, lòng từ bi, một nỗi khao khát đến tuyệt vọng làm sao để thế giới này trở nên tốt hơn. Để cứu lấy hành tinh này - những cái cây cuối cùng đã chứng kiến hàng bao thế hệ, những mẩu đất hoang sơ cuối cùng vẫn đang nuôi dưỡng những loài thú sắp tuyệt chủng, lặng im đợi số phận của chúng trong bộ lông hay bộ cánh của mình. Để bảo vệ những kẻ yếu ớt, những kẻ không có tiếng nói. Để nuôi dưỡng những người đang chịu cảnh đói ăn. Hay ít nhất là không tham gia vào cái điều kinh khủng gọi là nền chăn nuôi công nghiệp.

Những cảm xúc khát khao này sinh ra từ một nỗi niềm đau đáu sâu sắc đến nỗi nó gần như chạm đến thế giới tâm linh. Ít nhất chúng là như vậy đối với tôi, và đến giờ chúng vẫn thế. Tôi muốn cuộc đời của tôi là một cuộc chiến đấu, là tiếng thét xung trận, là một mũi tên sắc nhọn bay vào trái tim của sự thống trị: chế độ phụ hệ, chủ nghĩa đế quốc, sự công nghiệp hóa, và mọi hệ thống quyền lực bạo tàn khác. Nếu những hình ảnh bạo lực này khiến bạn thấy không thoải mái, tôi có thể diễn đạt lại. Tôi muốn cuộc đời của tôi - cơ thể của tôi - là một nơi mà trái đất được ấp ủ, chứ không phải bị nhai nuốt, nơi mà sự bạo tàn không có chỗ đứng, nơi mà bạo lực dừng bước. Và tôi muốn việc ăn uống - hành động cơ bản nuôi dưỡng tôi - là một hành động nuôi dưỡng vạn vật chứ không phải là hành động giết chóc.

Cuốn sách này được viết để phát triển tiếp những nỗi khát khao ấy, nỗi niềm đau đáu ấy. Nó không phải được viết để chế nhạo khái niệm quyền động vật hay chế giễu những người muốn có một thế giới hiền hòa hơn. Thay vào đó, cuốn sách này là một nỗ lực để tôn vinh những niềm khát khao sâu thẳm nhất của chúng ta cho một thế giới công bình. Và những khát vọng ấy - cho lòng từ bi, cho sự lâu bền, cho sự phân phối công bằng các tài nguyên - không được đáp ứng bởi triết lý hay sự thực hành chế độ ăn chay. Chúng ta đã bị dẫn đi lầm đường. Những người tiên phong trong phong trào ăn chay có những ý định tốt. Tôi tuyên bố ngay ở đây điều mà tôi sẽ còn lặp lại nữa: rằng mọi điều họ nói về chế độ chăn nuôi công nghiệp là đúng. Đó là một hệ thống độc ác, lãng phí và hủy hoại. Không một dòng nào trong cuốn sách này biện hộ hay quảng bá cho hệ thống sản xuất thực phẩm công nghiệp ở bất cứ mức độ nào.

Tuy nhiên, sai lầm đầu tiên là cho rằng chế độ chăn nuôi công nghiệp - một cách làm mới được thực hành 50 năm - là cách duy nhất để nuôi gia súc, gia cầm. Những tính toán của họ về mức năng lượng sử dụng, lượng calo tiêu thụ, con số những người bị đói ăn vì thực phẩm của họ bị đem nuôi gia súc, đều dựa trên quan điểm rằng gia súc, gia cầm ăn ngũ cốc.

Bạn có thể cho gia súc, gia cầm ăn ngũ cốc, nhưng đấy không phải là chế độ ăn thích hợp với chúng. Ngũ cốc chỉ xuất hiện khi con người thuần hóa một số loài họ cỏ, sớm nhất là 12.000 năm trước, trong khi auroch, tổ tiên hoang dã của loài bò được thuần hóa hiện nay, đã có mặt hai triệu năm trước đó. Trong phần lớn lịch sử nhân loại, những loài ăn cỏ không cạnh tranh với con người. Chúng ăn cái chúng ta không ăn được - cellulose - và biến nó thành cái chúng ta ăn được - protein và chất béo. Ngũ cốc sẽ làm tăng mạnh tốc độ tăng trưởng của bò lấy thịt và sản lượng sữa của bò sữa. Ngũ cốc cũng sẽ giết chúng. Sự cân bằng vi khuẩn tinh tế trong dạ cỏ của bò sẽ chuyển thành acid và tự hoại. Gà sẽ mắc bệnh gan nhiễm mỡ nếu cho ăn toàn ngũ cốc, và chúng có thể sống mà không cần chút ngũ cốc nào. Cừu và dê, cũng là những động vật nhai lại, không bao giờ nên động vào ngũ cốc.

Sự hiểu lầm này sinh ra do thiếu hiểu biết, một sự thiếu hiểu biết chạy xuyên suốt huyền thoại ăn chay, xuyên qua bản chất của nông nghiệp và kết thúc ở bản chất của sự sống. Chúng ta sống trong môi trường công nghiệp đô thị, và chúng ta không biết nguồn gốc thực phẩm chúng ta ăn. Đây bao gồm cả những người ăn chay, mặc dù họ tự coi chân lý nằm ở phía họ. Nó bao gồm cả tôi nữa, trong suốt hai mươi năm. Những người ăn thịt đã nhắm mắt trước sự thật, chỉ có tôi đối diện với nó. Chắc chắn là hầu hết những người ăn thịt sản xuất từ chế độ chăn nuôi công nghiệp chưa bao giờ tự hỏi cái gì đã chết và nó chết như thế nào. Nhưng thẳng thắn mà nói, hầu hết những người ăn chay cũng vậy.

Sự thật là nông nghiệp là thứ tàn hại nhất mà con người đã làm với hành tinh này, và tiếp tục làm điều đó sẽ không cứu được chúng ta. Sự thật là nông nghiệp đòi hỏi sự tận diệt của cả hệ sinh thái. Sự thật nữa là sự sống không thể có được nếu không có cái chết, rằng dù bạn ăn gì đi nữa, một sinh linh nào đó đã phải chết để nuôi sống bạn.

Tôi muốn một sự liệt kê đầy đủ, liệt kê không chỉ những gì nằm chết trên đĩa thức ăn của bạn. Tôi muốn hỏi về tất cả những gì đã chết trong suốt cả quá trình, tất cả những gì đã bị giết để có được bữa ăn đó trên đĩa của bạn. Đó là câu hỏi triệt để hơn, và đó là câu hỏi duy nhất sẽ dẫn đến sự thật. Bao nhiêu dòng sông đã bị ngăn dòng và tháo cạn nước, bao nhiêu thảo nguyên bị cày xới lên và bao nhiêu cánh rừng bị đốn trụi, bao nhiêu lớp đất màu bị biến thành bụi và thổi vào hư không? Tôi muốn biết về tất cả các loài - không phải chỉ các cá thể, mà cả loài - cá hồi, bò rừng, chim sẻ, sói xám. Và cái tôi muốn không chỉ là con số những gì đã chết và biến đi. Tôi muốn chúng trở lại.

Trái với những gì bạn đã được nghe, mặc cho người nói có tha thiết đến đâu, ăn đậu nành sẽ không mang chúng trở lại. Chín mươi tám phần trăm các đồng cỏ của Mỹ đã biến mất, chuyển thành đất trồng ngũ cốc độc canh. Việc cày bừa ở Canada đã phá hủy 99% lớp đất màu gốc. Trên thực tế, sự biến đi của đất màu là một mối đe dọa môi trường "sánh ngang với sự nóng lên toàn cầu." Khi những khu rừng nhiệt đới biến thành thịt bò, những người cấp tiến trong chúng ta nhận thức được và sẵn sàng hành động. Nhưng khi thủ phạm là lúa mì và nạn nhân là những thảo nguyên, sự gắn bó với huyền thoại ăn chay khiến chúng ta im lặng, cảm thấy khó nói và cuối cùng là không làm gì. Chúng ta chấp nhận như một đức tin rằng ăn chay là con đường dẫn đến sự cứu rỗi, cho chúng ta, cho hành tinh này. Làm sao nó có thể là thủ phạm được?

Chúng ta phải sẵn sàng đối mặt với câu trả lời. Những gì đang hiện ra lờ mờ trong bóng tối của sự thiếu hiểu biết và chối bỏ sự thật của chúng ta là một bản cáo trạng đối với chính nền văn minh này. Điểm khởi đầu có thể là những gì chúng ta ăn, nhưng điểm kết là toàn bộ lối sống, sự xếp đặt quyền lực và một gắn bó cá nhân không nhỏ. Tôi nhớ cái ngày tôi học lớp bốn khi cô Fox viết hai chữ lên bảng đen: văn minh và nông nghiệp. Tôi nhớ bởi sự trang trọng trong giọng nói của cô và lời giải thích gần như một bài hùng biện. Cái này là Quan Trọng. Và tôi hiểu. Mọi điều tốt đẹp trong văn hóa nhân loại đều bắt nguồn từ đó: mọi sự thoải mái, ân sủng, công lý. Tôn giáo, khoa học, y học, nghệ thuật được sinh ra và cuộc đấu tranh bất tận chống lại nạn đói, bệnh tật, bạo lực có thể kết thúc trong thắng lợi, tất cả vì con người đã tìm ra cách trồng thức ăn của riêng mình.

Sự thật là nông nghiệp đã dẫn đến sự đi xuống của quyền con người và văn hóa: chế độ nô lệ, chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa quân phiệt, sự phân chia tầng lớp trong xã hội, nạn đói kinh niên và bệnh tật. "Vấn đề thực sự ở đây không phải là việc giải thích tại sao một số người lại chậm chạp trong việc áp dụng nông nghiệp mà là giải thích tại sao lại có bất cứ người nào muốn áp dụng nó, trong khi nó tồi tệ một cách quá rõ ràng," Colin Tudge ở trường cao đẳng Kinh Tế London viết. Nông nghiệp còn là một thảm họa đối với những sinh vật khác mà chúng ta cùng chia sẻ trái đất với, và sau cùng nó là một thảm họa đối với chính sự sống trên hành tinh này. Tất cả mọi thứ đều bị đe dọa. Nếu chúng ta muốn có một thế giới bền vững, chúng ta phải sẵn sàng xem xét lại những mối quan hệ quyền lực đằng sau huyền thoại căn bản nhất của nền văn hóa chúng ta. Bất cứ điều gì ít hơn thế cũng sẽ dẫn đến thất bại.

Đặt câu hỏi ở mức độ đó quả là khó khăn với hầu hết mọi người. Trong trường hợp này, những khó khăn về tình cảm vốn có trong việc chống lại bất cứ thế lực hùng mạnh nào còn bị làm phức tạp hơn bởi sự lệ thuộc của chúng ta vào nền văn minh và sự bất lực của mỗi cá nhân trong việc chống lại nó. Hầu hết chúng ta không có chút cơ hội sống sót nào nếu cơ sở hạ tầng công nghiệp sụp đổ vào ngày mai. Và nhận thức của chúng ta càng phát triển bao nhiêu thì ý thức về sự bất lực của chúng ta cũng sâu sắc bấy nhiêu. Không có một danh sách Mười Điều Đơn Giản Cần Làm ở chương cuối của cuốn sách này bởi vì, thẳng thắn mà nói, không có mười điều đơn giản nào có thể cứu trái đất này. Không có giải pháp cá nhân. Chỉ có một mạng lưới đan xen của những hệ thống phân cấp thứ bậc và những hệ thống quyền lực khổng lồ mà chúng ta cần đối mặt với và phá bỏ. Chúng ta có thể bất đồng quan điểm về việc thực hiện điều đó thế nào, nhưng chúng ta phải làm điều đó nếu chúng ta muốn trái đất có chút cơ hội tồn tại nào.

Cuối cùng, tất cả lòng dũng cảm trên thế giới này cũng sẽ là vô dụng nếu không có đủ tri thức để vạch ra một lối đi bền vững vào tương lai, cả trên phương diện cá nhân và tập thể. Một trong những mục tiêu của tôi trong việc viết cuốn sách này là để cung cấp tri thức đó. Đại đa số dân chúng ở Hoa Kỳ không tự trồng thức ăn chứ đừng nói săn bắn và hái lượm. Chúng ta không có cơ sở nào để đánh giá bao nhiêu chết chóc có trong một khẩu phần salad, một bát hoa quả, một đĩa thịt. Chúng ta sống trong môi trường đô thị, trong tiếng thì thầm cuối cùng của rừng cây, cách xa hàng ngàn dặm từ những dòng sông, thảo nguyên và đầm lầy bị tàn phá, và hàng triệu sinh vật đã chết cho bữa ăn của chúng ta. Chúng ta thậm chí không biết phải hỏi câu hỏi gì để tìm ra sự thật.

Trong cuốn sách Long Life, Honey in the Heart (Cuộc Sống Lâu Dài, Mật Ngọt Trong Trái Tim), Martin Pretchel viết về người Maya và khái niệm kas-limaal của họ, tạm dịch là "sự mang nợ lẫn nhau, sự nuôi dưỡng lẫn nhau." "Tri thức rằng mọi động vật, thực vật, con người, gió, mùa đều mang nợ công sức của mọi thứ khác là tri thức của người trưởng thành. Không muốn mang nợ có nghĩa là bạn không muốn là một phần của sự sống, và bạn không muốn lớn lên thành một người trưởng thành," một trong những bô lão giải thích với Pretchel như vậy.

Cách duy nhất ra khỏi huyền thoại ăn chay là theo đuổi kas-limaal, tri thức của người trưởng thành. Đây là một khái niệm chúng ta cần, đặc biệt với những người trong số chúng ta đang sôi sục bởi sự bất công. Tôi biết nó là cần thiết với tôi. Trong đời tôi, miếng thịt đầu tiên tôi cắn sau hai mươi năm ăn chay đánh dấu điểm kết của thời non dại của tôi, thời điểm mà tôi bắt đầu đảm nhận trách nhiệm của tuổi trưởng thành. Đấy là thời điểm tôi ngừng không tìm cách chống lại phép tính cơ bản của sự sống: rằng để một sinh linh được sống, một sinh linh khác phải chết. Sự chấp nhận đó, với tất cả nỗi đau buồn xé lòng của nó, mang đến khả năng lựa chọn một cách khác, một cách tốt hơn.

Những người nông dân cấp tiến có một kế hoạch rất khác để đưa chúng ta từ sự huỷ diệt đến sự bền vững. Họ bắt đầu với những thông tin hoàn toàn khác. Tôi từng nghe những người ăn chay tuyên bố rằng một acre đất (0,4 hecta) chỉ nuôi sống được 2 con gà. Joel Salatin, một trong những tên tuổi nổi tiếng nhất trong lĩnh vực canh tác bền vững, một người tự tay nuôi gà, đặt con số ấy ở 250 con gà trên một acre. Bạn tin ai? Bao nhiêu người trong số chúng ta có đủ tri thức để đánh giá? Frances Moore Lappe nói cần 12 đến 16 cân ngũ cốc để làm ra một cân thịt bò. Trong khi đó, Salatin nuôi gia súc mà không cần chút ngũ cốc nào, luôn chuyển đàn gia súc trên cánh đồng trồng cây lâu năm đa canh, và bồi đắp thêm đất màu sau mỗi năm. Những cư dân của nền văn hóa công nghiệp đô thị không hề được tiếp xúc với ngũ cốc, gà, bò hay thậm chí đất. Chúng ta không có cơ sở trải nghiệm để chống lại luận điểm của những người ăn chay. Chúng ta không có khái niệm gì về việc thú vật, cây cối và đất đai ăn gì, hay bao nhiêu. Điều đó cũng có nghĩa rằng chúng ta không biết chính chúng ta đang ăn gì.

Đối mặt với sự thật về chế độ chăn nuôi công nghiệp - cách nó tra tấn súc vật và hậu quả của nó lên môi trường - đối với tôi ở tuổi 16 là một hành động có tầm quan trọng sâu sắc. Tôi biết trái đất này đang chết. Đấy là nỗi đau mà tôi cảm nhận hàng ngày từ đó tới giờ. Tôi sinh ra năm 1964. "Mùa xuân" và "im lặng" trở thành không thể tách rời. Chúng nhập lại thành một từ. Địa ngục là đây, trong những nhà máy lọc dầu ở vùng bắc New Jersey, trong hơi nóng thiêu đốt từ những con đường trải nhựa chạy dài tít tắp, trong làn sóng người đang nhấn chìm hành tinh này. Tôi cùng khóc với Iron Eyes Cody, cùng khao khát mong về một lục địa nguyên sơ với những dòng sông, đầm lầy, chim, thú, cá và một con thuyền độc mộc. Tôi và anh trai tôi thường trèo lên cây crabapple cổ thụ ở công viên gần nhà và mơ mộng về việc mua cả một quả núi. Không người nào được vào, chuyện đó không phải bàn cãi. Ai sẽ sống ở đó? Những con sóc là tất cả những gì tôi nghĩ được. Bạn đọc đừng cười. Ngoài Bobby, con chuột cảnh của chúng tôi, sóc là động vật duy nhất mà chúng tôi từng thấy. Anh tôi, thấm dần nguyên mẫu nam tính của xã hội, dành những năm còn lại của tuổi thơ tra tấn côn trùng và mang súng cao su đi bắn chim sẻ. Còn tôi trở thành người ăn thuần chay.

Vâng, tôi là một đứa trẻ quá nhạy cảm. Bài hát yêu thích của tôi ở tuổi lên năm - và ở đây bạn được phép cười - là bài Those Were The Days (Những Ngày Xưa Ấy) của Mary Hopkin. Liệu có quá khứ lãng mạn, bi thương nào để tôi có thể khóc thương vào lúc năm tuổi? Nhưng bài hát ấy buồn và tinh tế đến nỗi tôi thường nghe đi nghe lại cho đến khi quá mệt thiếp đi vì khóc.

Vâng, thật là buồn cười. Nhưng tôi không thể cười những nỗi đau tôi cảm nhận khi phải chứng kiến một cách bất lực sự hủy diệt của hành tinh này. Nỗi đau ấy là thật và nó tràn ngập trong tôi. Và những người ăn chay cho tôi một lối thoát hấp dẫn. Không có chút hiểu biết gì về bản chất của nông nghiệp, bản chất của tự nhiên, và cuối cùng là bản chất của sự sống, tôi không thể biết được rằng dù cho những động cơ của họ có cao cả đến đâu, cách làm của họ là một ngõ cụt đi sâu hơn vào chính sự hủy diệt mà tôi đang khao khát ngăn chặn.

Những động cơ và những sự thiếu hiểu biết ấy gắn liền với huyền thoại ăn chay. Trong hai năm sau khi tôi quay lại ăn thịt, tôi vẫn không thể dừng không đọc các diễn đàn ăn chay trên mạng. Tôi không biết tại sao. Tôi không phải tìm chỗ để tranh luận. Tôi không hề viết một bài nào. Rất nhiều cộng đồng văn hóa nhỏ với động cơ mãnh liệt có mang một số yếu tố sùng bái khó cưỡng lại, và cộng đồng ăn chay cũng vậy. Có thể sự cưỡng bách đó có liên quan đến sự mơ hồ, rối rắm trong tôi - về mặt tâm linh, lý tưởng và cá nhân. Có thể tôi giống như người trở lại thăm nơi mình đã bị tai nạn: Đây là nơi tôi đã hủy hoại cơ thể mình. Có thể tôi vẫn còn những câu hỏi và tôi muốn xem liệu tôi có thể giữ bản thân chống lại những câu trả lời đang mời chào, những câu trả lời mà đã có lúc tôi ấp ủ trong tim, những câu trả lời mà có lúc tôi thấy thật là chính đáng, nhưng giờ chỉ thấy trống rỗng. Có thể tôi không biết tại sao. Mỗi lần nó lại khiến tôi cảm thấy lo âu, giận dữ và tuyệt vọng.

Nhưng một bài viết đánh dấu bước ngoặt. Một người ăn chay tuôn ra ý tưởng của anh ta để giữ cho thú vật khỏi bị giết - không phải bởi con người, mà là bởi những con thú khác. Chính phủ nên xây một hàng rào giữa vùng Serengeti, và ngăn cách những con thú săn mồi khỏi những con mồi của chúng. Sát sinh là sai trái và không có con thú nào đáng phải chết cả, vì vậy những con hổ báo và sói sẽ sống ở một bên, trong khi những con linh dương và ngựa vằn sẽ sống ở bên kia. Anh ta biết rằng những con thú ăn thịt sẽ không sao cả bởi vì chúng không cần ăn thịt. Đấy là một lời dối trá mà ngành công nghiệp thịt nói với chúng ta. Anh ta đã nhìn thấy con chó của anh ta ăn cỏ.

Không ai phản đối cả. Trên thực tế, những người khác còn chêm vào. Con mèo của tôi cũng ăn cỏ, một người phụ nữ viết với tất cả lòng nhiệt tình. Con mèo tôi cũng thế!, một người khác viết. Tất cả đều đồng ý rằng hàng rào là giải pháp tốt để thú vật khỏi chết.

Lưu ý cho rằng địa điểm của dự án giải phóng này là châu Phi. Không ai nhắc đến những thảo nguyên Bắc Mỹ, nơi cả động vật ăn thịt lẫn ăn cỏ đều đã bị trừ tiệt để lấy chỗ trồng ngũ cốc mà những người ăn chay mở rộng vòng tay đón chào. Nhưng tôi sẽ quay lại vấn đề đó trong chương 3.

Tôi có đủ hiểu biết để biết rằng ý tưởng này là điên rồ. Nhưng không một ai khác trên diễn đàn đó thấy có gì không ổn với chương trình ấy cả. Vì vậy, trong trường hợp bạn đọc cũng không có đủ kiến thức để đánh giá kế hoạch ấy, tôi sẽ phân tích nó từng bước một.

Động vật ăn thịt không thể tồn tại bằng cellulose được. Chúng có thể thỉnh thoảng ăn cỏ, nhưng chúng dùng cỏ như một loại thuốc, thường là để tẩy ruột của chúng khỏi ký sinh trùng. Ngược lại, động vật nhai lại đã tiến hóa để ăn cỏ. Chúng có dạ cỏ, cái đầu tiên trong một chuỗi dạ dày đóng vai trò như những cái thùng lên men. Điều thực sự xảy ra trong một con bò hay một con ngựa vằn là những con vi khuẩn ăn cỏ, và rồi con thú ăn vi khuẩn.

Sư tử, linh cẩu và con người không có hệ thống tiêu hóa của động vật nhai lại. Suốt từ răng đến hậu môn, chúng ta thực sự được thiết kế cho thịt. Chúng ta không có cơ chế nào để tiêu hóa cellulose.

Vì vậy, ở phía bên các động vật ăn thịt, nạn đói sẽ lấy đi đến con thú cuối cùng. Một số sẽ sống sót lâu hơn những con khác, và một số sẽ sống sót bằng cách ăn thịt đồng loại. Những con thú ăn xác sẽ có một bữa tiệc ra trò, nhưng khi những bộ xương đã bị gặm trơ, chúng cũng sẽ chết đói. Sự chết chóc không dừng lại ở đó. Không có động vật ăn cỏ gặm cỏ, đất đai sẽ dần dần biến thành hoang mạc.

Tại sao? Bởi vì nếu không có động vật ăn cỏ, những cây lâu năm cứ lớn lên, tỏa bóng râm che không cho những bụi cây thấp ở dưới phát triển. Ở một môi trường khô hanh như Serengeti, sự phân huỷ chủ yếu là dưới dạng vật lý (tan vụn) và hóa học (ôxi hóa), chứ không phải dưới dạng sinh học do vi khuẩn như trong một môi trường ẩm ướt. Trên thực tế, những con thú nhai lại làm thay vai trò sinh học của đất bằng cách tiêu hóa cellulose và trả lại các chất dinh dưỡng dưới dạng nước tiểu và phân.

Khi không có động vật nhai lại, cành và lá cây rơi xuống sẽ chất mãi lên, hạn chế sự sinh trưởng và cuối cùng giết chết cây cối. Đất bây giờ bị lộ trần ra dưới nắng, gió và mưa, khoáng chất sẽ bị rửa trôi và cấu trúc đất bị phá huỷ. Với cố gắng cứu những con thú khỏi chết, chúng ta đã giết tất cả.

Bên phía các động vật ăn cỏ, bầy đàn những con linh dương sẽ sinh sản mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng vì không có động vật ăn thịt để hạn chế chúng, chẳng bao lâu sẽ có nhiều động vật ăn cỏ hơn là cỏ. Con số những con thú sẽ vượt xa nguồn thức ăn của chúng. Chúng sẽ ăn cây cối đến tận gốc, và rồi chết đói, để lại phía sau một vùng đất xuống cấp nghiêm trọng.

Mặc dù bài học ở đây là hiển nhiên, nó cũng đủ sâu sắc để truyền cảm hứng cho một tôn giáo: Chúng ta cần bị ăn cũng như chúng ta cần ăn. Những con thú ăn cỏ cần lượng cellulose hàng ngày của chúng, nhưng cỏ cũng cần những con thú ăn cỏ. Nó cần nguồn phân, với lượng nitơ, khoáng chất và vi khuẩn; nó cần sự hạn chế mang tính cân bằng của động vật ăn cỏ; và nó cần nguồn dinh dưỡng dự trữ trong cơ thể động vật, nguồn dinh dưỡng sẽ được giải phóng bởi các tác nhân phân huỷ khi những con thú ấy chết đi.

Cỏ và thú ăn cỏ cần lẫn nhau cũng tương tự như thú ăn thịt và con mồi cần lẫn nhau. Đây không phải là những mối quan hệ một chiều, không phải là những sắp xếp của sự thống trị và lệ thuộc. Chúng ta không phải đang bóc lột những sinh linh khác khi ăn chúng. Đấy chỉ là lượt của chúng ta mà thôi.

Đó là lần cuối cùng tôi vào những diễn đàn ăn chay. Khi ấy tôi nhận ra rằng những người thiếu hiểu biết sâu sắc đến như vậy về bản chất của sự sống, với chu kỳ luân chuyển khoáng chất và carbon của nó, với sự cân bằng của một vòng tròn từ ngàn xưa bao gồm những sinh linh với vai trò sản xuất, tiêu thụ và phân huỷ sẽ không có khả năng hướng đạo cho tôi, hay đưa ra một ý tưởng có ích nào về một nền văn hóa bền vững của con người. Bằng cách quay lưng lại với tri thức của người trưởng thành, tri thức hiển hiện trong sự sống của mọi sinh vật, từ vi khuẩn cho đến những con gấu xám, họ sẽ không bao giờ có thể làm dịu nỗi khao khát tâm linh và tình cảm vẫn nhoi nhói trong tôi, nỗi khao khát chỉ có thể được làm dịu bởi việc chấp nhận tri thức đó. Có lẽ suy cho cùng, cuốn sách này là một cố gắng để làm dịu bớt nỗi đau của bản thân tôi.

* * * * * *

Tôi có những lý do khác để viết cuốn sách này. Một trong số đó là sự nhàm chán. Tôi thấy mệt mỏi với những cuộc thảo luận lúc nào cũng giống nhau, đặc biệt là khi đó không phải là những cuộc thảo luận dễ dàng. Những người ăn chay có thể tóm gọn lý thuyết của họ trong những khẩu hiệu nghe rất kêu - Thịt Là Sát Sinh - và những giải pháp nghe có vẻ hiển nhiên, như là khi họ nói cần 16 cân ngũ cốc để có được một cân thịt. Tôi có thể đưa ra những khẩu hiệu của riêng tôi - Độc Canh Là Sát Sinh? Cuộc Diễu Hành Của Triệu Con Vi Khuẩn? - nhưng những khẩu hiệu ấy không dễ hiểu đối với công chúng. Tôi phải bắt đầu từ đầu, từ những protein đầu tiên tự tổng hợp thành sự sống, rồi đến sự quang hợp, cây cối, động vật, vi khuẩn, đất, và cuối cùng là nông nghiệp. Tôi gọi cuộc trò chuyện ấy là "Vi Khuẩn, Phân, và Quá Trình Độc Canh", và tôi cần ít nhất nửa tiếng để đi qua phần mở đầu, về cơ bản là một đại cương về bản chất của sự sống. Vâng, tất cả đấy là tri thức - thông tin, tình cảm, tâm linh - mà lẽ ra tất cả chúng ta đều phải được nhận trước khi lên bốn. Nhưng còn ai để dạy chúng ta? Và chẳng phải tất cả những gì là không ổn với nền văn hóa này đều được tóm gọn trong câu hỏi đó hay sao?

Nhưng không phải chỉ có lượng thông tin quá nhiều làm cho cuộc thảo luận trở nên khó khăn. Thường thường, người nghe không muốn nghe nó, và sự chống đối có thể lên đến mức cực điểm. "Ăn chay" không chỉ là những gì bạn ăn hay thậm chí là những gì bạn tin. Nó là bạn, toàn thể con người bạn. Khi đưa ra một bức tranh đầy đủ hơn về thực phẩm, tôi không chỉ soi xét một triết lý hay một thói quen ăn uống. Tôi đe dọa tất cả nhận thức về bản thân của người ăn chay. Và hầu hết các bạn sẽ phản ứng với sự giận dữ. Tôi nhận được những bức thư đe dọa từ khi tôi vừa mới bắt đầu cuốn sách này. Và cảm ơn, tôi không cần thêm nữa.

Nhưng tôi cũng viết cuốn sách này như một lời cảnh báo. Một chế độ ăn chay - đặc biệt là chế độ ăn chay ít chất béo, và đặc biệt hơn cả là chế độ ăn thuần chay (chỉ ăn sản phẩm từ cây, không ăn cả sữa, trứng) - không cung cấp đủ chất dinh dưỡng cho sự bảo dưỡng và duy trì về mặt lâu dài của cơ thể. Nói trắng ra là nó sẽ làm hại bạn. Tôi biết. Hai năm sau khi tôi bắt đầu ăn chay, sức khỏe của tôi suy sụp, và nó suy sụp một cách thê thảm. Tôi mắc một căn bệnh thoái hóa khớp mà tôi vẫn còn đến bây giờ. Nó bắt đầu vào mùa xuân ấy như một cảm giác đau đau lạ lùng, âm ỉ ở sâu tận chỗ mà lúc trước tôi không biết là có thể có cảm giác. Đến cuối mùa hè, nó cảm giác như những mảnh đạn mắc trong cột sống của tôi.

Tiếp theo đó là những năm tháng đau đớn ngày càng tăng và những chuyến viếng thăm vô vọng đến các bác sĩ chuyên môn. Phải mất 15 năm tôi mới nhận được một chẩn đoán thay vì một cái vỗ kẻ cả vào đầu. Cột sống của thanh niên mới lớn không tự nhiên suy sụp mà không có lý do, và vì vậy, mặc dù các triệu chứng của tôi khớp hoàn toàn, không một bác sĩ nào nghĩ đến bệnh thoái hóa đĩa sụn. Bây giờ tôi có những tấm phim chụp, và tôi nhận được sự tôn trọng của các bác sĩ. Cột sống của tôi giờ trông như kết quả của một tai nạn ngã từ nhà cao tầng. Về mặt dinh dưỡng, những gì xảy ra cũng gần như vậy.

Sáu tuần sau khi bắt đầu ăn chay, tôi có trải nghiệm hạ đường huyết lần đầu tiên, mặc dù tôi không biết nó được gọi tên như vậy cho đến 18 năm sau và khi đó nó đã trở thành một phần của cuộc sống tôi. Ba tháng sau khi bắt đầu, tôi ngừng kinh nguyệt, một đầu mối cảnh báo rằng đây không phải là một ý tưởng hay ho. Sự mệt mỏi cũng bắt đầu cùng thời gian đó, và nó chỉ có tồi tệ hơn với thời gian, cùng với cảm giác lạnh thường trực. Da tôi khô đến mức nó vỡ ra thành các vẩy nhỏ, và vào mùa đông nó đau đến mức làm tôi không ngủ được. Năm 24 tuổi, tôi bị bệnh không tiêu. Một lần nữa, nó không được chẩn đoán hay chữa trị cho đến khi tôi 38 tuổi và tìm thấy một bác sĩ chuyên chữa những người từng ăn thuần chay. Đấy là 14 năm với cảm giác buồn nôn liên tục, và đến giờ tôi vẫn không ăn được sau 5 giờ chiều.

Rồi đến chứng lo lắng và trầm cảm. Gia phả dòng họ tôi có một chuỗi dài những người nghiện rượu và trầm cảm, vì vậy rõ ràng là tôi không được thừa hưởng một bộ gen tốt lắm về mặt sức khỏe tinh thần. Sự suy dinh dưỡng là thứ cuối cùng mà tôi cần trong tình trạng đó. Việc ăn thuần chay không phải là nguyên nhân duy nhất cho chứng trầm cảm của tôi nhưng nó là một yếu tố đóng góp quan trọng. Tôi trải qua nhiều năm khi thế giới bên ngoài chỉ là một màu xám vô tận và vô vọng, thỉnh thoảng điểm xuyết bởi những cơn hoảng loạn. Tôi thường xuyên tan biến trong những cơn hoảng loạn ấy. Nếu tôi không tìm thấy chìa khóa nhà, tôi sẽ lại đổ sụp xuống sàn phòng khách, chênh vênh bên bờ Vực Thẳm Vô Tận. Làm thế nào tôi có thể tiếp tục bây giờ? Để làm gì? Chìa khóa mất rồi và tôi cũng vậy, thế giới, vũ trụ cũng vậy. Mọi thứ đều sụp đổ, trống rỗng, vô nghĩa. Tôi biết những cảm giác ấy là phi logic nhưng tôi không thể dừng một khi chúng đã bắt đầu. Và bây giờ tôi biết tại sao. Serotonin được làm ra từ amino acid trytophan. Và không có nguồn trytophan tốt nào từ thực vật. Thêm vào đó, tất cả lượng trytophan trên thế giới này cũng không có ích gì cho bạn nếu không có chất béo bão hòa, cần thiết để các chất truyền dẫn thần kinh của bạn có thể thực sự truyền được. Tất cả những năm tháng suy sụp tinh thần ấy không phải là lỗi của cá nhân tôi; nó có nguyên nhân hóa sinh, mặc dù là tôi tự chuốc lấy nó.

Có gì nhàm chán hơn những vấn đề sức khỏe của một người khác không? Tôi sẽ cố gắng nói ngắn thôi. Cột sống của tôi không hồi phục được. Nhưng một chế độ ăn bao gồm những sản phẩm từ động vật ăn cỏ đã chữa những tổn thương một chút và làm giảm bớt mức độ đau đớn của tôi. Các thụ thể insulin của tôi cũng bị suy giảm, nhưng protein và chất béo giữ cho chỉ số đường huyết của tôi ổn định. Đã năm năm rồi tôi không bị mất một chu kỳ kinh nguyệt nào, mặc dù nếu tôi bị ung thư ở một trong những cơ quan sinh sản, tôi đổ lỗi cho đậu nành. Dạ dày của tôi tạm ổn - không hoàn hảo, nhưng tạm ổn - chừng nào tôi vẫn uống betaine hydrochrolide với mỗi bữa ăn. Với những theo đuổi về tâm linh và một chế độ ăn đầy dinh dưỡng, tôi giờ không còn bị trầm cảm nữa, và tôi biết ơn về điều đó mỗi ngày. Nhưng cảm giác lạnh và sự mệt mỏi là vĩnh viễn. Có một số ngày, chỉ thở thôi cũng có vẻ cần nhiều năng lượng hơn tôi có.

Bạn không cần phải thử những gì tôi đã làm. Bạn được phép học từ những sai lầm của tôi. Tất cả bạn bè thời trẻ của tôi đều đầy nhiệt huyết và theo đuổi sự công bình đến mức cực đoan. Ăn chay là con đường hiển nhiên, và ăn thuần chay còn tốt hơn nữa. Và những người trong số chúng tôi theo đuổi nó trong thời gian dài cuối cùng bị tổn hại. Nếu tôi đặt dấu hỏi về cách sống, về triết lý sống của bạn, bạn có thể cảm thấy bối rối, sợ hãi và tức giận khi đọc cuốn sách này. Nhưng hãy tin tôi: bạn sẽ không muốn cuối cùng trở thành như tôi. Tôi mong bạn hãy tiếp tục, đọc cuốn sách này, xem xét các nguồn tham khảo trong phần phụ lục. Làm ơn. Đặc biệt là nếu bạn có con nhỏ hay muốn có. Tôi lạy bạn đấy.

* * * * * *

Những người hút thuốc sẽ nói với bạn rằng không có gì khó chịu hơn một người đã cai thuốc. Sự thôi thúc giảng đạo cho người khác có vẻ như đi cùng với việc được cứu rỗi. Tôi đã cố gắng hết sức để tránh một giọng trịch thượng và hướng đến một cuộc thảo luận mang tính xây dựng. Suy cho cùng, tôi muốn giúp ích hơn là tỏ ra mình đúng. Đặc biệt là khi xem xét tương lai mà chúng ta đang phải đối mặt và những gì đang bị đe dọa. Những giá trị cơ bản mà những người ăn chay tuyên bố là hướng tới - công lý, lòng từ bi, sự bền vững - là những giá trị duy nhất mà sẽ tạo ra một thế giới mà mọi sinh linh liên hệ với nhau thay vì thống trị lẫn nhau; một thế giới mà con người tiếp cận mọi sinh linh - mọi hòn đá, mọi hạt mưa, mọi người anh em có lông hay có cánh của chúng ta - với sự khiêm nhường và kính trọng; thế giới duy nhất mà trong đó chúng ta có hy vọng sống qua được cái kinh khủng vẫn được gọi là nền văn minh. Tôi cung cấp cho bạn cuốn sách này trong hy vọng rằng một thế giới như vậy là có thể.

Dịch bởi Sott
Share:

Contemporary Polish Problems - Các Vấn đề Đương đại


via IFTTT
Share:

Evolution - Tiến Hóa


via IFTTT
Share:

Infected Earth - Trái Đất mắc cảm


via IFTTT
Share:

LINH HỒN CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH THÔNG BÁO CHO NHÂN GIAN BIẾT VỀ VỤ ÁN NÔNG THỊ XUÂN ....


LINH HỒN CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH THÔNG BÁO CHO NHÂN GIAN BIẾT VỀ VỤ ÁN NÔNG THỊ XUÂN VÀ TRƯỜNG HỢP BÀ TĂNG TUYẾT MINH, BÀ NGUYỄN THỊ MINH KHAI



Tác giả bài viết là một nhà ngoại cảm biết xuất hồn lên các cõi học hỏi, có thể nói chuyện bình thường với các vong hồn, linh hồn thần thánh. Tác giả đã nói chuyện nhiều lần với linh hồn Đại Thánh Hồ Chí Minh. Về việc liên quan đến vụ án Nông Thị Xuân, tôi có hỏi Người và đã được Người chuẩn bị và mời dự một buổi họp với các thần thánh về việc này, tác giả đã xuất hồn dự cuộc họp này.
Tác giả xin chuyển lời của Đại Thánh Hồ Chí Minh xuống nhân gian và cuộc họp như sau:
Cuộc họp diễn ra trên Trung Giới, có mặt linh hồn Chủ tịch Hồ Chí Minh, linh hồn Võ Nguyên Giáp, linh hồn Vũ Kỳ-thư ký riêng của Bác, linh hồn bà Nông Thị Xuân, linh hồn bà Tăng Tuyết Minh, linh hồn bà Nguyễn Thị Minh Khai, linh hồn tên Nguyễn Minh Cần-tác giả các bài báo ngu xuẩn chống Chủ tịch Hồ Chí Minh, linh hồn ông Vũ Đình Huỳnh-bố đẻ ra tên Vũ Thư Hiên, linh hồn ông bộ trưởng Công an Trần Hoàn, linh hồn Tổng bí thư Đỗ Mười.
Sau khi phân tích tình hình nhạo báng lếu láo, vu gian cho Bác ở trần gian, do tên Nguyễn Minh Cần chủ bút viết bài báo về vụ án Nông Thị Xuân, bài này đã vu gian cho Bác tội hủ hóa và có con với Nông Thị Xuân; sau đó tên Vũ Thư Hiên tiếp tục xào xáo thành tác phẩm bôi nhọ Bác.
Bác nói:- Tôi cả đời làm cách mạng cộng sản cứu dân cứu nước, nguyện suốt đời hy sinh phấn đấu giải phóng giai cấp, giải phóng đất nước khỏi họa ngoại xâm, tôi đã có lời nguyện là nếu chưa giải phóng được đất nước, thì sẽ không lập gia đình; đến khi giải phóng đất nước được nửa đất nước là Miền Bắc thì tôi tuổi đã cao, nên tôi cũng không có ý định lập gia đình nữa. Suốt đời tôi trong sạch, hầu như không có bạn gái và xa lánh chuyện tình dục. Một cuộc đời như các vị ở trần gian đã biết, nhưng có lẽ vì nghiệp quả của dân tộc, mà nảy nòi ra tên Nguyễn Minh Cần và tên Vũ Thư Hiên này, đã bối xấu nghiêm trọng tôi, gây ảnh hưởng đến uy tín lãnh tụ và cách mạng Việt Nam. Nay trước tiên tôi yêu cầu tên Nguyễn Minh Cần phải thú tội trước các tiên thánh trước, xem y nói thế nào.
Linh hồn Nguyễn Minh Cần sau khi chết đã bị tiên thánh đưa vào địa ngục tra khảo đánh đau khủng khiếp, hôm nay y ngồi rũ run bần bật.
Y nói:-Việc này tôi đã khai báo nhiều rồi. Việc tôi viết thì trước đó tôi có nghe lỏm là có một cô gái nấu ăn cho Chủ tịch ở Việt Bắc rồi chết. Tư liệu ít ỏi này tôi nghĩ mãi là có nên nhào nặn thành một câu chuyện không, sau đó vì quá chán ghét chế độ, tôi đã nghĩ cách viết ra một câu chuyện để bôi nhọ Hồ Chủ Tịch. Khi viết xong, tôi cũng run sợ một hồi lâu; sau đó tôi nghĩ bài viết này chắc chắn sẽ gây hậu quả, nhưng tôi rất căm thù cộng sản, nên tôi nhất định gửi bài đi đăng. Tôi cũng không ngờ sau đó bọn chống cộng đã nổi lên nói xấu thành dư luận rất xấu như hiện nay.
Tôi cũng không tin cõi tâm linh và không biết được linh hồn Chủ tịch Hồ Chí Minh là linh hồn tối cao tối cổ trong Vũ trụ, đứng đầu tiên thánh và cõi tâm linh, nên tôi không biết sợ. Nay tội lỗi của tôi quá lớn, xin mọi người tha thứ.
Đại Thánh Hồ Chí Minh yêu cầu bà Nông Thị Xuân nói:
Bà Xuân nói như sau:-Tôi được tuyển vào nấu ăn cho Hồ Chủ tịch ở Việt Bắc từ năm 1952 đến 1954, sau khi giải phóng thủ đô xong, tôi không bao giờ về Hà Nội tiếp tục phục vụ trong cơ quan nữa, mà ở lại Việt Bắc. Tôi cũng chưa bao giờ có chuyện hủ hóa với Bác, tôi tuyệt đối kính trọng lãnh tụ của dân tộc và biết Người vô cùng cao quý, làm gì có chuyện hủ hóa ở đây.
Nói đến đây bà Xuân định đứng lên tát Nguyễn Minh Cần một cái. Bà nói tiếp:-Còn về chuyện của Nguyễn Tất Trung,  đó là con trai tôi và ông Vũ Kỳ, trong thời gian ở Việt Bắc chúng tôi bí mật yêu nhau, ông Vũ Kỳ đã tán tỉnh tôi và làm tôi có thai, sau đó Bác có biết và yêu cầu tôi ra khỏi cơ quan đẻ, đẻ xong 3 tháng tôi nuôi con ở ngoài, rồi vào cơ quan tiếp, lúc này tôi không nấu ăn nữa mà làm tạp vụ như quét dọn cơ quan, đi mua thực phẩm, có nhiều lần chạy công văn cho Bác. Sau thời gian sinh, tôi còn sinh hoạt bí mật với ông Kỳ gần chục lần nữa. Sau khi giải phóng thủ đô, Bác và trung ương về Hà Nội, tôi ở lại Việt Bắc nuôi con, không về Hà Nội như tên Nguyễn Minh Cần nói; cũng không bao giờ có chuyện tôi ở 66 Thợ Nhuộm như bài báo viết. Tôi cũng không có ai là chị em gái tên là Vàng, tên Cần đã bịa chuyện này rất tinh vi. Năm 1957 tôi bị sốt viêm não và chết. Sau khi chết, thì ông Vũ Kỳ đã bí mật đưa con về Hà Nội nhận làm con nuôi, đặt tên là Vũ Trung, chứ chưa bao giờ nó có tên là Nguyễn Tất Trung.
Tôi cũng chưa bao giờ bị ông bộ trưởng công an Trần Hoàn hiếp dâm, tên đểu cáng Nguyễn Minh Cần công nhận dựng chuyện. Tôi cũng nói với nhà ngoại cảm siêu phàm thế này, chắc nhà ngoại cảm đã nhìn thấy tôi đánh nó nhiều lần rồi đấy, nó quá  gian trá, nó vào địa ngục tôi cũng xuống đánh nó mấy lần rồi.
Bà ngồi khóc.
Bác nói tiếp:-Bây giờ đến lượt ông Vũ Kỳ nói.
Ông Vũ Kỳ nói:-Bây giờ tiên thánh và Bác đã soi thấy sự thật rồi, tôi không dám chối nữa. Tôi đã có con với bà Xuân là đúng sự thật, mọi việc đúng như bà ấy nói.
Bác nói:-Tại sao trong một bài trả lời phỏng vấn, chú không nói rõ việc này, tại sao lại nói Trung là con một bảo vệ của Bác?
Ông Kỳ nói:-Tôi phải dấu vợ con đến cùng, ai cũng biết tôi rất thương thằng Trung.
Bác hỏi tên Nguyễn Minh Cần:-Tại sao ngươi dám mạo tên đặt cho nó tên là Nguyễn Tất Trung, trong khi nó là Vũ Trung?
Cần thưa:-Tôi phải mạo tên như thế để mọi người tin là con Bác, do Bác đặt tên cho.
Bác phảy tay:-Thôi im!
Bây giờ Trần Hoàn nói về vụ án Nông Thị Xuân xem nào?
Trần Hoàn trả lời:- Thưa Bác, chính vụ này tôi chưa từng nghe bao giờ, và tôi cũng chưa bao giờ gặp bà Xuân, dù bất cứ lần nào. Vụ cán xe, án mạng tại Hà Nội là không có thật, tôi đã soi nhiều lần đều thấy không có thật, tất nhiên là Bác biết tôi vô tội và trong sạch. Tôi yêu cầu nhà ngoại cảm viết lại cẩn thận và cần thiết thì để nghị xét nghiệm xác bà Nông Thị Xuân trên Việt Bắc; riêng đối với Vũ Trung, cần thiết thì làm xét nghiệm AND với các con của ông Kỳ sẽ biết sự thật. Đây là một vụ án bôi nhọ nghiêm trọng thanh danh của tôi và của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Như nhà ngoại cảm đã biết, tôi đã đánh tên Nguyễn Minh Cần nhiều lần rồi và y rất sợ!
Linh hồn ông Đỗ Mười nói:-Sau khi có thông tin xấu thế này, tôi đã họp Bộ Chính trị kín 2 lần, sau đó yêu cầu cơ quan mật vụ đi tìm xét, xác minh sự thật thế nào, sau đó có gặp cả ông Vũ Kỳ, ông Tạ Quang Chiến đều xác định thông tin không đúng. Vì nếu đúng, thì sẽ có rất nhiều tài liệu. Ông Tạ Quang Chiến cũng nói không có chuyện ông chở bà Nông Thị Xuân vào cho Bác.
Bác nói với tôi:-Nhờ anh chuyển lời Bác nói với ông Tạ Quang Chiến là tại sao sau đó ông không có phản bác gì để hậu quả là lũ chống cộng điên cuồng nói xấu Bác như thế!
Tôi gật đầu:-Tôi hứa sẽ viết thông tin này cẩn thận!
Linh hồn Võ Nguyên Giáp nói:-Chính tôi cũng nghe thông tin này và tôi tất nhiên không tin, sau đó tôi có bí mật cử hai người đi xác định thông tin, nhưng đều nói là không đúng sự thật. Tôi cũng gặp Tạ Quang Chiến một lần, Chiến nói là không có chuyện gì, mặc chúng nó cho chúng nói bậy, không sợ gì cả!
Bác bảo hồn ông Vũ Đình Huỳnh:-Tôi muốn nói với ông rằng, tên Vũ Thư Hiên là con trai ông, khi chết đi sẽ rất ân hận như tên Nguyễn Minh Cần này. Việc này nhờ nhà ngoại cảm thông báo với nó, trước sau gì nó về cõi tâm linh, sẽ bị tra xét và vào địa ngục như tên Cần. Đó là chắc chắn!
Bác cay đắng:-Chỉ vì chúng thù hận cách mạng, thoạt đầu chúng đều là cán bộ cách mạng, nhưng bất mãn, xét lại, chống đất nước, buộc phải bị trấn áp, nên chúng đã không những thấy tội lỗi mà còn hận thù, thậm chí phỉ báng nghiêm trọng thanh danh của tôi. Việc này tôi rất cay đắng và buồn rất nhiều. Nhưng nhân dân Việt Nam sẽ hiểu tôi thôi, vì có nhiều bài báo đã phán quyết là chúng viết bậy, xào xáo thông tin rất nhiều rồi cố tình bôi nhọ tôi. Trong các bài báo đó, nếu tinh ý thì nhận ra là chúng không có tư liệu thật, vì nhân vật chính đã chết, người kể chuyện lại sẽ không bao giờ viết chi tiết rõ như thế. Ông Vũ Đình Huỳnh cũng không hề biết thông tin về vụ án mạng ở Hà Nội như tên Hiên đã viết, tất cả là chúng bịa đặt hoàn toàn và rất tinh vi, có dùng nhiều tiểu xảo láo cá.
Ông Huỳnh nói:-Việc này tôi đã báo với Bác nhiều lần là tôi không biết, còn việc tôi chống cộng là tôi không chống cộng, chỉ bất mãn thôi.
Hồn Bác lại nói:-Có thể kết luận việc này được rồi. Tôi đã hướng dẫn nhà ngoại cảm soi quá khứ, tất nhiên là anh này soi được quá khứ vị lai. Bác cũng nhờ một số nhà ngoại cảm giỏi tại trần gian, có thể soi được quá khứ vị lai soi xem có đúng sự thật không và phải minh oan cho Bác bằng được. Có điều đã là núi Thái Sơn thì không sợ đổ, dù chúng có tung phân gio lên đỉnh núi cũng không làm núi thấp đi được, nên tôi nhắc nhà ngoại cảm phải cố gắng!
Bác tiếp lời:-Còn bây giờ tôi nói đến chuyện vu oan tôi là chồng bà Tăng Tuyết Minh, yêu cầu bà Tăng Tuyết Minh nói.
Bà Tăng Tuyết Minh nói:-Tôi quen với Nguyễn Ái Quốc vào tháng 3 năm 1926, sau hai tháng thì Nguyễn Ái Quốc có nhờ tôi việc học tiếng Trung, tôi đã tìm sách và dạy cho Nguyễn Ái Quốc được 8 tháng, trong năm 1926, tháng 7, anh Quốc để nghị tôi có một cuộc hôn nhân giả với anh để dễ bề che dấu thân phận ở đó và làm cách mạng, chủ yếu là anh muốn lấy lòng một số cán bộ cách mạng ở Trung Quốc và nhờ vả họ. Tôi đã nhất trí và lễ cưới được tổ chức trong một nhà hàng. Nhưng tuyệt đối chúng tôi không có chuyện sinh hoạt tình dục, tuyệt đối không, dạo đó tôi vẫn qua lại chỗ anh Quốc ở và không ở lại ban đêm. Tình cảm tôi với anh Quốc rất bình thường, anh thường giao việc cho tôi soạn các tài liệu của Quốc tế cộng sản ra tiếng Trung Quốc, anh đọc cho tôi viết. Năm 1927 anh rời Trung Quốc đi Xiêm, sau đó chúng tôi không gặp nhau nữa. Năm 1934 tôi lấy chồng và hoàn toàn còn trinh trắng. Việc này nhà ngoại cảm có thể soi thấy được. Việc vu khống tôi với Nguyễn Ái Quốc là vợ chồng, là do nhân gian thiếu thông tin thật, hoàn toàn chỉ là việc giả vờ mà thôi, cũng là vì làm cách mạng mà thôi. Năm 1926 tôi có hỏi anh Quốc là tại sao chưa lập gia đình, anh có nói với tôi là còn lo bận nhiệm vụ cứu đất nước, khi nào thành công thì lấy vợ, có thế thôi!
Bác nói:-Tôi cám ơn cô, việc này đã rõ, yêu cầu nhà ngoại cảm soi lại và thông báo nhân gian.
Bác nói với tôi:-Bây giờ là việc của Nguyễn Thị Minh Khai. Yêu cầu cô Khai nói:
Linh hồn bà Nguyễn Thị Minh Khai nói:-Tôi bắt đầu tham gia cách mạng tại Tân Việt Cách mạng đảng năm 1927. Năm 1930 sau khi sát nhập ba tổ chức đảng thành đảng cộng sản Việt Nam xong, vào tháng 4 năm 1930 tôi sang Hương Cảng do Lê Hồng Phong giới thiệu tôi làm thư ký cho Nguyễn Ái Quốc tại đông phương bộ của Quốc Tế cộng sản. Thời gian này tôi đã quen Lê Hồng Phong rồi và chưa yêu anh ấy. Nguyễn Ái Quốc với tôi rất bình thường, tuyệt đối không có chuyện tình cảm, có một lần Nguyễn Ái Quốc nói với tôi:-Nếu có ai hỏi cô là gì với tôi, thì cô cứ nói là vợ để che mắt mật thám. Tôi gật đầu. Năm 1931 tôi bị bắt 3 năm vì tội làm cách mạng cộng sản, mật thám Anh đã bắt tôi. Thời gian này tôi có nhận được bí mật một lá thư của Nguyễn Ái Quốc tìm cách gửi vào trong tù thông báo là ông đã chuyển địa điểm và yêu cầu tôi cố gắng giữ bí mật, tin tưởng vào sự nghiệp cách mạng. Năm 1934 vào tháng 6 tôi được ra tù và được Nguyễn Ái Quốc cử đi Liên Xô dự đại hội Quốc tế cộng sản 7, đi cùng có Lê Hồng Phong.  Hai chúng tôi ở lại Liên Xô đến cuối năm 1936, tôi và Lê Hồng Phong đã kết hôn với nhau ở Liên Xô vào năm 1935. Như vậy tôi không hề có chuyện làm vợ Nguyễn Ái Quốc bao giờ. Cuối năm 1936 tôi và Lê Hồng Phong về Quảng Châu, có thông báo cho Người về việc hôn nhân của chúng tôi. Sau đó Nguyễn Ái Quốc phân công chúng tôi trở về Việt Nam và tôi giữ chức bí thư thành ủy Sài Gòn-Chợ Lớn cho đến khi bị bắt và hy sinh.
Linh hồn Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói:-Tôi quen chị Khai từ năm 1924 và sau đó quen nhà tôi và Nguyễn Thị Quang Thái. Tôi kết hôn với bà Thái năm 1935 việc này chị Khai biết sau, mãi năm 1936 khi chị về nước mới biết. Còn việc chị Khai với Nguyễn Ái Quốc, thì chính vợ tôi cũng không nói gì và tôi cũng biết không có chuyện Nguyễn Ái Quốc có hôn nhân với chị Khai. Việc này cũng kết luận ở đây được rồi. Nhắc nhà ngoại cảm là ở trần gian có nhiều nhà ngoại cảm có xem bói, gọi là tiên tri, có thể thấy được sự việc có đúng hay không, còn chuyện tâm linh tôi không nói ở đây!
Linh hồn Bác nói:-Bây giờ có thể kết luận mọi vấn đề ở đây được rồi, không nên nhiều lời nữa. Tên Nguyễn Minh Cần sau hôm nay ở lại địa ngục thêm 6 tháng, bị đánh đập theo luật, sau đó đi đầu thai súc sinh khoảng 300 năm, sau đó về tùy theo thái độ sẽ xem xét tiếp. Ông Huỳnh cũng nên đi đầu thai súc sinh một số năm đi, không nên ở lại, vì nghiệp quả nhà ông rất lớn.
Lê Hồng Phong đi đầu thai rồi không còn ở đây, rất tiếc, nhưng sau này sẽ gặp sau.
Yêu cầu nhà ngoại cảm ghi chép đầy đủ và viết bài rõ ràng về câu chuyện này. Nhờ nhắc cho nhân gian là anh linh chủ tịch Hồ Chí Minh lúc nào cũng phù hộ cho dân tộc Việt Nam và thế giới thái bình. Nhiều nhân vật cán bộ cộng sản về Trời đều ở gần bên tôi và bây giờ tôi có chức vị tối cao trong cõi tâm linh, việc tâm linh không bàn nhiều ở đây!
Sau đó quân thần binh đã bắt hồn tên Nguyễn Minh Cần đi xuống địa ngục tiếp, tôi chào mọi người rồi di hồn về lại trần gian.
Câu chuyện này tôi viết ra đây theo lệnh Đại Thánh Hồ Chí Minh và tôi xác nhận thông tin là đúng, vì tôi đã nhiều, lần soi không có chuyện gì, không đúng như việc tên Nguyễn Minh Cần, tên Vũ Thư Hiên viết văn bôi nhọ Bác.
Tôi cũng yêu cầu tên Vũ Thư Hiên khi đọc được bài viết này phải sám hối và nhắc nhở trước với y, khi y chết, linh hồn sẽ bị đọa vào hỏa ngục địa ngục và bị đánh khảo khủng khiếp. Người trần gian có thể hình dung được địa ngục và hỏa ngục khủng khiếp thế nào rồi, sau đó y sẽ đi đầu thai súc sinh, súc vật bị ăn thịt nhiều ngàn năm. Bài học này cảnh cáo những tên ngu dốt chống cộng, thực chất là chúng luật Trời, vì Trời vốn công bình, bình đẳng; đạo Trời bình đẳng, không có giai cấp, phân biệt giàu nghèo, nên đạo Trời cũng là đạo cộng sản mà thôi, nên tất cả những tên chống cộng cần cẩn thận nên tìm đường chính nghĩa mà sống. Chúng sống có một kiếp, chọn đường sai, sau đi đầu thai làm chó lợn hàng ngàn vạn năm, rồi các nhà ngoại cảm soi thấy tôi có nói đúng không!
Nhân đây tôi cũng nói là các tên hèn hạ chống cộng, những tên ăn cháo đá bát, chống dân tộc, chống lẽ phải; chống gì thì chống, không nên bôi nhọ Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Linh hồn Hồ Chí Minh không ai khác chính là Lạc Long Quân và Quốc tổ Hùng Vương, đồng thời là Vua Minh Mạng, Lê Thánh Tông của Việt Nam. Đồng thời Ngài là một trong những vị Phật cao nhất của Vũ trụ. Ngài đã tái kiếp lại đầu thai lại để giúp phục hưng dân tộc, cứu dân tộc Việt Nam. Vị trí của Ngài là đứng đầu tất cả các thần thánh trên cõi tâm linh, quyền năng vô đối, thần thông tối quảng đại!
Tất cả những kẻ nói xấu, bôi nhọ Ngài đều mắc nghiệp quả ghê gớm và theo luật Thiên, gia tộc con cháu chúng trước sau gì cũng tuyệt tôn tuyệt tự ở trần gian, không còn bất cứ mống nào trong tương lai.
  
(Một nhà ngoại cảm cao cấp của Thánh Đức Hội)
Share:

CEO Facebook bị nghi là 'Thằn Lằn Đội Lốt Người', Mưu đồ Bá Vương

Năm 2016, ông chủ Facebook bị nghi ngờ là người ngoài hành tinh. Đến 2019, đồng Libra của công ty là bằng chứng cho tham vọng bá chủ toàn cầu của Mark Zuckerberg.


  • CEO Facebook có thể không là bò sát như đồn đoán, nhưng mộng bá chủ của Mark Zuckerberg là có thực.
  • Facebook, Google, Amazon, Apple đều có vương quốc riêng của mình nhưng chỉ Facebook lộ dã tâm phát hành tiền tệ riêng, chi phối toàn cầu.
  • Đồng Libra của Facebook nếu được thông qua và phổ biến sẽ khiến Mark Zuckerberg trở thành hoàng đế của thế giới mà không cần lãnh thổ.
David Icke, nhà lý thuyết người Anh đưa ra thuyết âm mưu rất nổi tiếng. Ông cho rằng những người quan trọng đang nắm quyền điều khiển xã hội loài người là một giống loài họ hàng gần với bò sát, có khả năng cải trang thành con người.
Một khảo sát năm 2013 cũng cho thấy hơn 12 triệu người Mỹ tin rằng Tổng thống Obama là người ngoài hành tinh. Trong sự kiện Q&A vào năm 2016, một câu hỏi được đặt ra cho ông chủ Facebook: “Này Mark, có phải những cáo buộc cho rằng bạn là loài bò sát ngoài hành tinh là đúng?”.
Trên Reddit, nhiều topic cũng được lập ra chỉ để hỏi "liệu Mark Zuckerberg có phải thằn lằn" không?
Chuyện Mark Zuckerberg có phải giống loài ngoài hành tinh hay không chẳng thể xác thực. Nhưng tham vọng bá chủ toàn cầu của Facebook là có. Ngày 18/6, mạng xã hội này thông báo sẽ phát hành tiền điện tử Libra vào đầu năm 2020. Giới chuyên gia dự đoán điều này sẽ gây tác động nặng nề đến nền tài chính toàn cầu.

Facebook đã không còn là công ty đơn thuần


Tham vọng đang hướng họ đến việc thành lập quốc gia riêng trong thế giới ảo. Không riêng Facebook, nhiều công ty công nghệ lớn nhất thế giới cũng đang xây dựng hệ sinh thái riêng.
Theo Wired, chúng ta đang ở thời điểm các công ty công nghệ đa quốc gia ảnh hưởng đến nền kinh tế toàn cầu lớn đến mức các ngân hàng trung ương, các nhà quản lý bắt đầu tự hỏi liệu họ có đủ công cụ cần thiết để thiết lập chính sách kinh tế cho những đối tượng này như xưa hay không.
Các công ty công nghệ lớn này khác với những tập đoàn đa quốc gia khổng lồ như Exxon Mobile, ConAgra ở chỗ: Tham vọng thực sự của họ là sở hữu tất cả tương tác của bạn chứ không phải nhà, xe hay máy tính.
CEO Facebook bi nghi la 'than lan doi lot nguoi', muu do ba vuong hinh anh 1
Tất cả những gì Facebook cần để trở thành quốc gia Internet là đồng tiền riêng. Ảnh: AI Jazeera.

Các thuật toán của Amazon đang định giá cho phần lớn hàng hoá thế giới, nhúng tay vào mọi lĩnh vực. Apple thì không muốn trở thành quốc gia lớn mở cửa cho mọi người bước vào gây lộn xộn, thay vào đó là xây dựng nơi chỉ toàn người ưu tú. Google lại giống như NSA (Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ), muốn bạn quên đi sự tồn tại của họ trong khi đang theo dõi mọi thứ bạn làm.
Các công ty này tự hào vì có dân số lớn hơn bất kỳ quốc gia nào, chưa kể đến việc doanh thu hàng năm vượt xa nhiều nước trên thế giới. Giờ là lúc họ muốn tạo ra tiền của riêng mình.
Libra là tiền điện tử được quy giá trị bởi tiền thật, kiểm soát bởi nhóm đối tác độc lập có trụ sở tại Thụy Sĩ. Nghe có vẻ như Facebook không thực sự nắm trong tay loại tiền này. Tuy nhiên, sức mạnh của Libra không nằm ở việc ai kiểm soát cũng như ai sở hữu.
Libra là tiền nội bộ của Facebook, Instagram và WhatsApp với số người dùng toàn cầu là 2,7 tỷ. Nếu nó được phát hành, hãy tưởng tượng chỉ sau một đêm có thể đến hàng trăm triệu, thậm chí một tỷ người dùng cùng nền tảng để giao tiếp, cùng công cụ mua bán, xem quảng cáo, chơi trò chơi, sử dụng cùng hệ thống tiền tệ.
Libra có sức mạnh tái cấu trúc hệ thống tài chính và tiền tệ toàn cầu chứ không đơn thuần là một loại tiền. Nó là công cụ để tạo ra quốc gia khổng lồ có dân số 2,7 tỷ người.
Cho dù Libra được kiểm soát bởi tập đoàn trung lập trụ sở ở Thụy Sỹ, cũng chỉ có Facebook thực sự khai thác sức mạnh nó.
CEO Facebook bi nghi la 'than lan doi lot nguoi', muu do ba vuong hinh anh 2
Tham vọng của Mark Zuckerberg sẽ còn đi đến đâu? Ảnh: AP.

Tuy nhiên, Facebook cũng có thể thất bại trong việc phát hành Libra. Theo Wired, hiện họ mới có sự đồng ý của 27 đối tác trong mục tiêu 100 đề ra. Xét đến lịch sử thất bại của Facebook trong những năm qua, 73 cái tên còn lại là con số khá lớn. Chắc chắn đây sẽ là cuộc chiến lớn của công ty.
Song Facebook cũng nổi tiếng cứng đầu. Công ty này ít khi nhận sai, chỉ xin lỗi nếu quyết định đưa ra là "quá sai lầm".

Ranh giới giữa quốc gia và công ty


Cái gì đang là đối thủ cạnh tranh lớn nhất với Libra? Chắc chắn không phải là Bitcoin.
Hãy bắt đầu phân tích USD, đồng tiền được cho là mạnh nhất thế giới. Theo Molly Wood, khoảng 350 triệu người sử dụng USD trên toàn cầu như tiền tệ chính, chiếm chưa tới 13% trong số 2,7 tỷ người dùng Facebook (trên cả ba nền tảng).
Ngay cả khi trừ hao tài khoản giả, số người dùng Libra vẫn hơn rất nhiều so với đồng USD. Facebook đã có sẵn mọi thứ để biến Libra thành bá chủ. (Cần lưu ý số lượng người sử dụng USD như loại tiền tệ thứ 2 là chưa thể đo đếm, và Libra cũng có thể là loại tiền tệ thứ 2 chứ không thể thay được USD một sớm một chiều).
Khả năng nhiều người sử dụng Libra còn được đẩy lên bởi nó có thể hữu ích ở các quốc gia đồng nội tệ bị mất giá hoặc ngân hàng không được tin cậy. Nhiều người trong số 170 triệu người dùng Facebook ở châu Phi đã từng giao dịch trên điện thoại di động.
Một khi Libra đủ phổ biến, hiệu ứng lan truyền của Facebook sẽ khiến sức mạnh của nó tiếp tục lớn hơn.
Dần dần, thanh toán bằng Libra sẽ dễ hơn mọi phương thức. Việc trao đổi Libra với các loại tiền tệ khác sẽ xảy ra. Từ đây, rào cản giao dịch giữa các quốc gia sẽ bị xóa bỏ.
Tất nhiên, Facebook rồi sẽ thu lợi nhuận cao, các đối tác lớn của công ty như Visa, MasterCard, PayPal, Spotify và Uber cũng vậy. Tuy nhiên, phần lớn người dùng Libra sẽ ở trong mạng lưới khép kín dưới sự kiểm soát hoàn toàn của hoàng đế duy nhất: CEO Facebook.
Khi đó Google, Amazon, thậm chí Apple buộc phải có đồng tiền riêng để cạnh tranh. Đó cũng là lúc các quốc gia với loại tiền tệ riêng hình thành trên Internet, điều sẽ gây rối loạn nền kinh tế toàn cầu.
CEO Facebook bi nghi la 'than lan doi lot nguoi', muu do ba vuong hinh anh 3
Nhiều người tại Mỹ nghi ngờ Mark Zuckerber là một loài thằn lằn, ôm mộng bá chủ thế giới.
Có vẻ ngây thơ khi tự hỏi liệu công ty có mạnh như quốc gia hay không (tất nhiên là trừ vũ khí). Tuy nhiên với Facebook, trở thành "quốc gia Internet" thực sự là mục tiêu của họ.
Đồng sáng lập Facebook Chris Hughes đưa ra dự báo Libra sẽ gây bất ổn cho đồng tiền chính phủ, khiến các ngân hàng trung ương bất lực trong việc thiết lập chính sách tiền tệ. Hughes là người hiểu tham vọng Mark Zuckerberg hơn bất kỳ ai.
Vậy Facebook đã có những gì? Họ có lượng người dùng lớn ở đa quốc gia, một bộ luật nho nhỏ của riêng mình, có khả năng mở rộng cơ sở hạ tầng nhanh chóng. Bây giờ họ muốn có loại tiền tệ thống nhất.
Zuckerberg nổi tiếng yêu thích Augustus Caesar (hoàng đế đầu tiên của Đế quốc La Mã) và Libra rõ ràng là bằng chứng cho thấy tham vọng thống trị toàn cầu của ông. Mảng duy nhất công ty không nhúng vào có lẽ là không gian.
Hoặc cũng có thể CEO của Facebook đã thực hiện giao kèo với Jeff Bezos nên không cần quan tâm tới lĩnh vực không gian. Ngày 9/5, tại Washington DC, nhà sáng lập Amazon Jeff Bezos công bố kế hoạch chinh phục Mặt trăng và giới thiệu tàu đổ bộ Blue Moon. Phải chăng khi ngã ngũ, Zuckerberg có được Trái Đất còn Mặt trăng thuộc về Bezos?
Theo Zing/Wired
Share:

Translate