Sao không sánh bước bên nhau trên đường đi Có nhiều nỗi đau âm thầm không hóa giải Trời đất kia đã quay cuồng theo cơn lốc Anh để em gánh chịu miệng lưỡi thế gian? Vượt qua tất cả mọi rào cản, nguy nan Em muốn muôn vì sao quanh ta tỏa rạng Bóng tối sẽ tan trước hào quang tỏa sáng Dẫu gai nhọn đâm rướm máu cả bàn chân Loài người u minh chờ đợi tiếng chuông ngân ? Biết đến bao giờ nhận ra điều "thức tỉnh" ? Có những người anh ban cho họ quyền uy Nên họ mãi đắm chìm trong khát khao quyền lực Ôi! Em muốn hóa điên, muốn vỡ tan lồng ngực Giải phóng con người vất vả lắm anh ơi Đến nhanh đi thôi kẻo em ngợp lắm rồi Cho thế sự nhân gian ngàn đời lưu giữ. Hien Nguyen, ngày 22/11/2014